Chương 8: (Vô Đề)

"Nhẹ thôi, đau chết đi được." Tưởng Vọng Thư kêu la.

"Phế vật!" Đoạn Di nhận xét.

Bọn học sinh trường Thất Trung thua thảm hại, quặp đuôi chạy mất dạng.

Đoạn Di mua nước sát trùng và một bịch băng cá nhân, chia cho mỗi người vài miếng.

Tưởng Vọng Thư là người đầu tiên được hưởng dịch vụ băng bó của Đoạn Di, bị Nam Dã đẩy một cái: "Cậu xong chưa? Vết thương bé tí mà loay hoay cả buổi trời."

Tưởng Vọng Thư không ngẩng đầu lên: "Tiểu Nam, đừng có ghen tuông vô lý, bệnh nhẹ không chữa, để lâu thành bệnh nặng lại hóa ung thư đấy. Còn cậu nữa, chỉ xước da tí ti mà cũng mặt dày đến tìm Đoạn Di băng bó, tí nữa vào bệnh viện là tự khỏi rồi. Muốn nối lại tình xưa? Không có cửa đâu, cánh cửa Đông Cung mãi mãi đóng chặt với cậu."

Đoạn Di, Tưởng Vọng Thư, Nam Dã, ba người là thanh mai trúc mã.

Cùng nhau lớn lên từ hồi còn mặc quần thủng đít đến tận cấp hai.

Hồi tiểu học Đoạn Di là đứa xinh xắn nhất, thay phiên làm bạn gái nhỏ của Tưởng Vọng Thư và Nam Dã.

Lên cấp hai, Đoạn Di "phản bội cách mạng", cùng Nam Dã yêu sớm, biến Tưởng Vọng Thư thành bóng đèn suốt nửa năm trời.

Sau đó, cả hai cùng phân hóa thành Alpha, giữa chừng xảy ra chút mâu thuẫn, Nam Dã ra nước ngoài, Đoạn Di lên cấp ba, Tưởng Vọng Thư quyết định đứng về phía Đoạn Di, cùng cậu đối phó với tên bạn trai cũ Nam Dã.

Cả bọn cùng nhau trải qua thời thanh xuân tươi đẹp, mặc dù tình yêu không còn, nhưng tình bạn vẫn luôn bền chặt.

Mâu thuẫn cũng không đến mức không nhìn mặt nhau.

Hơn nữa, với Đoạn Di mà nói, chuyện giữa cậu và Nam Dã ít nhất cũng là hồi ức từ hai mươi năm trước, giờ đây trong lòng không còn chút gợn sóng nào, cậu thật sự không còn chút cảm giác gì với Nam Dã.

Chỉ là trong mắt người ngoài, ba người bọn họ tự tạo thành một vòng tròn nhỏ, không cho phép ai khác xen vào.

Mà "ai khác" ở đây chính là Thịnh Vân Trạch.

Thịnh Vân Trạch mặc áo khoác đồng phục vào, không nói không rằng bỏ đi.

Đoạn Di vội vàng muốn đuổi theo hắn, "bốp" một cái dán băng cá nhân cho Nam Dã, dán lệch luôn, đau đến mức Nam Dã phải hít vào một ngụm khí lạnh.

"Đuổi theo làm gì." Nam Dã nói móc: "Cậu nhìn xem người ta có thèm để ý đến cậu không kìa?"

Thịnh Vân Trạch đã biến mất ở đầu ngõ, ngay cả bóng lưng cũng chẳng còn.

Đoạn Di thất vọng đứng tại chỗ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, lòng Nam Dã chua xót đến phát khổ: "Này, Đoạn Di, cậu thích hắn ta thật à?"

Đoạn Di ngồi thụp xuống: "Tôi thích cái cm cậu ấy, cút! Chân không què thì đi đi."

Tưởng Vọng Thư vừa lắc đầu vừa thở dài: "Phi Phi quả nhiên là đóa hoa cao ngất ngưởng nổi tiếng của trường Nhị Trung, tiểu Di à, khuyên cậu nên sớm dứt tình đi, cậu là Alpha cơ mà, sao cứ phải theo đuổi một Alpha khác chứ?"

Đoạn Di: "Phi Phi là ai?"

Tưởng Vọng Thư ngả người ra sau: "Biệt danh vừa nghĩ ra cho chồng cũ của cậu đấy, Thái tử phi Đông cung, gọi tắt là "Phi Phi". Hay không, nghe bình dân gần gũi chưa, Thái tử gia?"

Đoạn Di đạp cậu ta một cái: "Cút, bớt bịa đặt đi, cậu lấy đâu ra cái con mắt nào nhìn ra tôi thích Thịnh Vân Trạch hả, tôi chỉ là quan tâm đến sức khỏe của bạn học thôi."

Triệu Lai với Lạc Thành Dương không tham gia đánh nhau, chỉ đứng ngoài xem suốt buổi.

Giữa chừng thấy chán, còn chuồn đi ăn cơm, lúc quay lại thì đã đánh xong rồi.

"Thịnh đoàn tọa đâu?" Triệu Lai đảo mắt tìm kiếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!