Chương 7: Thái tử gia khu Đông

Tưởng Vọng Thư vuốt cằm, nghiên cứu một hồi tấm ảnh thẻ của Đoạn Di, thứ bây giờ đã được dán ngay ngắn trên bảng thông báo: "Tiểu Đoạn à…"

Đoạn Di mặt không cảm xúc: "Cậu đừng hỏi gì cả."

Tưởng Vọng Thư: "Tớ nói này…"

Đoạn Di tiếp tục với vẻ mặt không chút gợn sóng: "Cậu đừng nói gì cả."

Tưởng Vọng Thư: "Tớ cảm thấy…"

Đoạn Di: "Tớ không cần biết cậu cảm thấy gì, tớ chỉ cần biết tớ cảm thấy gì thôi."

Tưởng Vọng Thư đổi tư thế, chống cằm: "Vậy cậu có cảm thấy cái ảnh của cậu nhìn như kiểu cắt từ ảnh cưới rồi dán lên thẻ học sinh không?"

Nào phải "như kiểu", rõ ràng là "chính xác" luôn ấy chứ!

Đoạn Di: "Đấy là chuyện ngoài ý muốn, cậu đừng hỏi nữa."

Tưởng Vọng Thư nhún vai, lôi ra chai nước tăng lực dành cho phụ nữ, tu một ngụm, đưa cho Đoạn Di: "Cậu uống không?"

"Có tác dụng gì à?" Đoạn Di hỏi.

Tưởng Vọng Thư: "Không có, tớ thấy ngon nên uống thôi. Hay cậu muốn uống nước tăng lực nắp xanh không?"

Cậu ta nghĩ ngợi: "Hình như trị nám da, mất ngủ với cả chứng rối loạn sau sinh của cậu đấy."

Đoạn Di đạp cậu ta một cái: "Mua bình An Não bổ não mà uống đi!"

Cuối tuần, trường nhị trung được nghỉ, ký túc xá bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.

Nào là rủ nhau ra quán net, đi chơi bóng rổ, đi tán gái, tất cả đều như lũ zombie tràn ra khỏi thành phố, chen chúc nhau chạy ra khỏi trường.

Đoạn Di hủy hết lịch trình cả ngày thứ bảy, cố tình cầm theo số điện thoại bác sĩ tâm lý mà mẹ cậu đã hẹn trước, trong lòng thấp thỏm đi đến bệnh viện số 2.

Cậu muốn hỏi bác sĩ xem tại sao cậu cứ luôn nghe thấy âm thanh hệ thống trong đầu.

Mới vào học có một tuần, cậu đã nghe thấy hai lần rồi, hơn nữa hai lần đều ép buộc cậu phải làm những chuyện trái với mong muốn của mình, đều liên quan đến Thịnh Vân Trạch.

Chẳng lẽ là di chứng của vụ tai nạn? Hay là di chứng của việc xuyên không?

Nghĩ mãi không ra, Đoạn Di nhìn địa chỉ trên điện thoại, đứng trước cửa khoa Phụ sản.

Hả?

Phòng khám Phụ khoa?

"Tu tu tu tu tu tu tu…"

Đoạn Di vội vàng gọi điện thoại cho mẹ: "Alo, mẹ ơi, mẹ có phải chỉ nhầm đường cho con rồi không?"

Mẹ Đoạn đang mải mê đánh mạt chược: "Không, người ta bác sĩ đưa mẹ địa chỉ này mà, ù, con này tôi ăn."

Đoạn Di đưa điện thoại ra xa, trợn mắt há mồm.

Nghĩ thầm con trai ruột đang sống dở chết dở đây mà mẹ còn tâm trạng đánh mạt chược được cơ à?

"Xin chào, cậu là Đoạn Di phải không?"

Đoạn Di vừa định chửi bậy thì bị y tá gọi giật lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!