Chương 6: Ảnh Cưới

"Ặc, cậu chạy đi đâu vậy, cả buổi sáng nay không thấy mặt mũi đâu?" Hách San San núp ở góc lớp ăn sáng — mì gói, còn hào phóng chia nửa bát đưa cho Đoạn Di: "Ăn không, lớp phó Đoạn?"

Đoạn Di như người mất hồn, thế nào cũng không nghĩ ra vì sao sáng nay mình lại xuất hiện trên giường Thịnh Vân Trạch.

Anh ta chăm sóc mình cả đêm?

Lúc tỉnh lại, Thịnh Vân Trạch ngủ gục bên mép giường, nửa người dưới còn chưa đặt hẳn lên giường.

Đoạn Di cảm thấy vô cùng xấu hổ: Tối hôm qua vất vả lắm mới hạ quyết tâm đơn phương ly hôn với Thịnh Vân Trạch, thế quái nào mà cơ thể lại không nghe lời tự động chạy lên giường người ta cơ chứ?!

Tưởng Vọng Thư lấy tài liệu ôn tập, ngồi xuống bên cạnh cậu: "Cậu bớt lo lắng cho chồng cũ đi, sáng nay thi ngữ văn với tiếng Anh, cậu học thuộc "Tằng Vương Các Tự" chưa đấy?"

Đoạn Di lật lật sách ngữ văn, ủ rũ nói: "Dự Chương cố quận, Hồng Đô tân phủ. Tinh phân Dực Trẩn, địa tiếp Thịnh Vân Trạch?"

"Hả? Địa tiếp Thịnh Vân Trạch?" Tưởng Vọng Thư: "Cậu tự sáng tác à? Mà mấy câu cậu vừa đọc đều không phải trọng tâm thi đâu."

Đoạn Di vỗ đầu hắn ta: "Thịnh Vân Trạch sao lại đến phòng học truyền thông?"

Tưởng Vọng Thư: "Người ta thi ở đó, cậu cũng muốn đi theo à?"

Đoạn Di: "Không đi, coi tôi là loại người gì chứ?"

Tưởng Vọng Thư: "Tôi còn tưởng cậu với chồng cũ tái hợp rồi."

Đoạn Di cười khẩy: "Anh ta? Hứ, tôi thà yêu đương với cây gậy còn hơn dây dưa với Thịnh Vân Trạch, cho cậu đấy, tôi đi đây."

Tưởng Vọng Thư kêu lớn: "Ê, đó là tờ công thức tóm tắt của tôi!"

Vào phòng thi, Đoạn Di nhân lúc giám thị chưa vào, nhanh chóng đổi bút mực đen trong tay thành bút chì kim, sau đó cắm cúi chép lia lịa lên mặt bàn gỗ vàng.

Bài thi toán vừa phát xuống, chẳng thèm điền phần trắc nghiệm, cậu chép hết công thức vừa học thuộc lòng lên giấy nháp trước, sau đó viết chữ "Giải" lên mỗi câu hỏi lớn, rồi điền một công thức nhìn choáng ngợp vào sau mỗi chữ "Giải" để lấy 2 điểm thương cảm của giáo viên chấm thi.

Đoạn Di thở phào nhẹ nhõm, nhẩm tính, chắc chắn được 20 điểm rồi.

Một tiếng hai mươi phút còn lại, một tiếng để ngủ, năm phút gấp máy bay giấy, năm phút quấy rối bạn học xung quanh, bao gồm đá chân bàn bạn cùng bàn, làm quen kết bạn rồi nói chuyện riêng khiến giáo viên chú ý, chép bài của bạn học chăm chỉ nhất rồi bị giám thị nhắc nhở.

Vừa thấy là Đoạn Di, giám thị cũng chẳng thèm nhắc nhở, chỉ đứng cạnh cười cười, thỉnh thoảng còn tán gẫu với cậu vài câu.

Cậu rất nổi tiếng ở trường, đặc biệt là với các thầy cô, thuộc tuýp học sinh cá biệt năng động hoạt bát, thường xuyên cãi lời giáo viên trên lớp, khách quen của phòng giáo dục, sau giờ học thì khoác vai bá cổ thân thiết với giáo viên bộ môn, là kiểu học sinh "cá biệt" nhưng rất được lòng mọi người.

Học kém, nhưng được cái quan hệ rộng, lại còn đẹp trai, ngày nào cũng sống như một câu chuyện cười. Lớp nào, trường nào cũng có một người như vậy, Đoạn Di chính là kiểu người đó.

Đến giờ được ra khỏi phòng thi sớm, giám thị bất lực nói: "Đi đi, lười nói em."

Đoạn Di cười hì hì, co giò chạy biến mất dạng.

Vừa chạy vừa cởi áo khoác đồng phục, để lộ chiếc áo thun in hình đầu lâu hầm hố bên trong, toát lên vẻ thanh xuân ngông cuồng của tuổi trẻ.

Chạy chưa được bao xa, còn chưa kịp tập hợp với đám bạn xấu, Đoạn Di đã bị thầy Hà — chủ nhiệm khối túm gáy giữa đường.

Đoạn Di kêu lên một tiếng thảm thiết: "Thầy Hà ơi, tha cho em! Hôm nay em không gây chuyện gì đâu, em chỉ định ra cổng trường ăn trưa thôi."

Thầy Hà chẳng thèm nghe cậu giả nai, xách cậu như xách mèo con, túm gáy Đoạn Di, lôi thẳng đến phòng giáo dục.

"Bốp", "Bốp", hai tấm ảnh bị ném lên bàn.

"Hai đứa bây là thế nào hả?!"

Bên trái là Thịnh Vân Trạch, bên phải là Đoạn Di.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!