Trở lại lớp học, màn tra hỏi dồn dập mà Đoạn Di tưởng tượng không hề xảy ra.
Tưởng Vọng Thư vẫn như mọi khi, cười cười nói nói với cậu, Hách San San cũng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện nghe được Thịnh Vân Trạch tỏ tình ở quảng trường hôm đó. Phản ứng của mọi người khiến Đoạn Di hơi bất an.
Tối, giờ giải lao trước buổi tự học, cậu chặn Tưởng Vọng Thư lại, vẻ mặt phức tạp: "Cậu không có gì muốn nói với tớ à?"
Lúc này, Thịnh Vân Trạch bị gọi đến văn phòng in đề thi.
Buổi tối thầy giáo dạy Lý – thầy Khâu – muốn chữa bài tập, thầy ấy chữa bài chẳng bao giờ dùng đáp án, thích lấy bài thi của Thịnh Vân Trạch ra đối chiếu, khiến Thịnh Vân Trạch mỗi lần đều phải "hạ mình" dùng chung một tờ đề với người khác.
Thầy Khâu thường bảo Thịnh Vân Trạch in khoảng ba mươi tờ bài thi của mình, sau đó phát cho các bạn cùng lớp sửa, đôi khi còn đưa cho học sinh lớp bên cạnh đối chiếu đáp án.
Tưởng Vọng Thư đã chuẩn bị tâm lý đi ăn một mình, không ngờ Đoạn Di lại chặn cậu ta.
"Cậu muốn nghe tớ nói gì?" Tưởng Vọng Thư hỏi ngược lại, sau một lúc, mới phản ứng kịp, dùng giọng điệu cao thâm khó lường: "Tớ đồng ý cuộc hôn nhân này."
Đoạn Di: "Đồng ý cái đầu cậu!"
Tưởng Vọng Thư vỗ vai cậu: "Thực ra hôm đó tớ chỉ hơi sốc, nhưng sau khi về nhà thì nghĩ thông rồi, cậu muốn yêu ai thì yêu, anh em ủng hộ cậu."
Đoạn Di: "Cậu không phản đối couple AA à?"
Tưởng Vọng Thư: "Cậu đâu phải lần đầu tiên yêu alpha, hơn nữa tớ phản đối có tác dụng gì?"
Cậu ta lấy một lọ kẹo vitamin tổng hợp từ trong ngăn bàn, ném một viên vào miệng.
Đoạn Di chẳng buồn truy cứu Tưởng Vọng Thư moi mấy loại thực phẩm chức năng cổ lỗ sĩ này ở đâu ra, mà lo lắng hỏi: "Hách San San chắc cũng nghe thấy rồi nhỉ."
"Cậu tìm cho cô ấy một người mẹ mới, cô ấy mừng còn không kịp ấy."
Đoạn Di rối rắm một hồi, hỏi điều cậu muốn biết nhất: "Giản Kiều có nghe thấy không?"
Tưởng Vọng Thư khựng lại: "Việc này quả là hơi khó xử lý."
Đoạn Di thở dài: "Hôm nay tớ chẳng thấy cậu ấy đâu cả."
Tưởng Vọng Thư: "Cậu thở dài cái gì, cậu có nợ cậu ấy đâu, Thịnh Vân Trạch cũng chẳng nợ cậu ấy, hai người cũng đâu có lỗi gì với Giản Kiều."
Đoạn Di lẩm bẩm: "Nói thì nói vậy, nhưng mọi người đều là bạn bè…"
Tưởng Vọng Thư: "Yên tâm, Giản Kiều không phải loại người suy nghĩ tiêu cực, một thời gian nữa cậu hãy đi tìm cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ hiểu."
Cậu ta dừng một chút: "Cậu lo lắng cho Giản Kiều, chi bằng lo lắng cho…"
Nam Dã.
"Đoạn Di, ra đây!"
Tưởng Vọng Thư còn chưa dứt lời, giọng Nam Dã đã vang lên ở cửa sau.
Cậu ta nói nốt câu còn lại: "Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến."
Đoạn Di quay người lại, trên mặt Nam Dã cũng có vết thương, trông nghiêm trọng hơn của Thịnh Vân Trạch, đuôi mắt bầm tím.
"Có muốn mua băng cá nhân không?" Đoạn Di đề nghị.
Hai người đi đến sân thượng giữa tòa C và tòa D, nhìn ra xa là một công trường ngổn ngang. Nghe nói năm nay kinh phí của trường còn dư, cũng không thể phát cho học sinh, nên hiệu trưởng đành vung tay làm lớn, lại bắt đầu công trình xây dựng. Điều này khiến cho hai dự án truyền thống của trường Nhị Trung là "đào vỡ ống nước phải cắt nước", "đào trúng dây điện phải cắt điện" ngày càng diễn ra thường xuyên.
Mảnh đất kia là để mở rộng sân vận động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!