Hậu quả của việc quá phấn khích vào ngày đầu tiên thoát ế chính là Đoạn Di không tài nào dậy nổi vào sáng hôm sau.
Dưới lầu, ba Đoạn đã gọi đến lần thứ năm, mãi đến bảy giờ hai mươi, Đoạn Di mới uể oải lăn qua lăn lại trong chăn mấy vòng, thò một tay ra túm lấy bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn ở mép giường kéo vào trong lòng như báu vật: Làm thế này quần áo sẽ nhanh ấm hơn.
Một bên tranh thủ từng giây để ngủ nướng, một bên âm thầm đếm ngược trong lòng.
Cựa quậy một chút, ngủ một chút, lại cựa quậy một chút, lại ngủ một chút. Cứ thế ngọ nguậy trong chăn mười phút mới mặc xong quần áo, còn mặc ngược cả quần đồng phục.
Đêm qua tuyết rơi lớn, điều hòa trong phòng Đoạn Di tự động tắt lúc ba giờ sáng, trong phòng không còn chút hơi ấm nào.
Ngủ gà ngủ gật đánh răng rửa mặt, sau đó khoác thêm áo khoác đồng phục, Đoạn Di lạnh đến run cầm cập, bèn không cam lòng bật điều hòa lên.
Lúc cậu hoàn toàn tỉnh táo và xuất phát thì đã bảy giờ năm mươi.
Từ nhà cậu đến trường, cho dù cưỡi tên lửa cũng phải mất mười phút.
Thế nên Đoạn Di chắc chắn muộn học.
Quy định của trường Nhị Trung là bảy giờ năm mươi lăm bắt đầu đóng cổng, đến tám giờ, cổng trường sẽ đóng chặt, tám giờ lẻ một phút đến được coi là muộn học, không được vào trường.
Tám giờ đúng, cổng trường Nhị Trung đã có một hàng học sinh đi học muộn đứng ở đó.
Trong đó có người không đeo bảng tên, người trang phục đầu tóc không chỉnh tề, người không mặc đồng phục, ai nấy đều ủ rũ cúi đầu.
Thầy Hà, à không, thầy chủ nhiệm Hà.
Thứ hai hàng tuần, thầy nhất định sẽ xuất hiện ở cổng trường Nhị Trung, nghiêm phòng tử thủ, ngăn chặn đám nhóc con gây rối.
Thầy Hà không cao, nhưng rất oai nghiêm, tay chắp sau lưng đi tới đi lui vài vòng, mím môi nghiêm nghị nhìn chằm chằm con đường lớn trống trải.
Cách đó không xa, vang lên tiếng kêu thảm thiết của một nam sinh, "Á á á á á" vang dội cả một vùng, càng lúc càng gần.
Ánh mắt nhỏ bé nhưng sắc bén của thầy Hà lóe lên một tia sáng, thầy biết, con rùa đầu đàn của Nhị Trung mà thầy mong chờ cuối cùng cũng đã đến.
Không khỏi nở một nụ cười nham hiểm, dọa cho đám rùa con còn lại run rẩy.
Bỏ cả ăn sáng, Đoạn Di đeo cặp sách phi như bay trên đường lớn Hàng Châu, phung phí tuổi thanh xuân của mình.
Chạy đến cổng trường, cổng sắt đã đóng im lìm, Đoạn Di kêu than một tiếng, oán trách: "Không phải chứ! Mình chạy nhanh thế này mà vẫn không kịp à?"
Tinh thần thầy Hà phấn chấn hẳn lên, Đoạn Di vẫn chưa nhận thức được nguy hiểm đang rình rập mình, cậu lặng lẽ đi men theo tường rào, cách cổng chính khoảng một trăm mét có một bức tường, chính là "bức tường hạnh phúc cho kẻ đi muộn" của Đoạn Di. Chỉ cần nhẹ nhàng trèo qua là có thể an toàn vào trường.
Cậu ném cặp sách vào trong tường trước, lùi lại hai bước, sau đó tăng tốc, chân trái dùng sức đạp mạnh lên bức tường đã ngả màu, hai tay nhanh chóng bám lấy mép tường, nhẹ nhàng nâng cơ thể lên, uyển chuyển và thuần thục trèo qua tường, tiếp đất êm ru.
Sau đó bị thầy Hà mai phục tóm gọn.
Đoạn Di nhặt cặp sách lên, bốn mắt nhìn nhau với thầy Hà.
Một lúc sau, Đoạn Di cười toe toét, sau đó bắt đầu lao đi với tốc độ tám trăm mét.
Thầy Hà đã sớm liệu được chiêu này, không nói hai lời liền đuổi theo.
Màn trình diễn truyền thống vào thứ Hai của Nhị Trung cuối cùng cũng được mở màn.
Không biết lớp nào trong tòa nhà dạy học nhìn thấy thầy Hà đang chạy như bay ở sân trường trước, "Ê" một tiếng, buông sách vở xuống, vươn đầu ra ngoài cửa sổ.
"Kia không phải thầy Hà sao? Sáng sớm chạy nhanh như vậy làm gì thế? Dậy sớm tập thể dục à?"
"Thầy Hà sau khi say mê Thần Điêu Hiệp Lữ cuối cùng đã tẩu hỏa nhập ma rồi, thầy ấy đang thi triển khinh công Lăng Ba Vi Bộ à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!