Rất lâu sau đó, Đoạn Di vẫn chẳng nghe thấy gì.
Âm thanh xung quanh ồn ào náo động, đầu óc cậu như ngừng hoạt động, trong mắt chỉ còn bóng dáng cao lớn của Thịnh Vân Trạch.
Rõ ràng hắn đang nhìn đám đông nhưng Đoạn Di lại có cảm giác hắn đang nhìn mình.
Vừa nãy hắn nói gì nhỉ?
Tim Đoạn Di đập thình thịch.
À.
Hắn nói hắn là bạn trai của cậu.
Lần này đến lượt khóe miệng Đoạn Di vô thức cong lên.
Nhưng ngay lập tức cậu phản ứng lại: Không đúng, rõ ràng hắn là chồng mình, bây giờ lại bị giáng cấp xuống làm bạn trai, có gì đáng mừng chứ?
Không được cười, không được cười!
Thế nhưng vẫn vui quá.
Vẫn thấy hạnh phúc quá đi mất.
Cậu chỉ muốn nhảy dựng lên, chạy vòng quanh hoặc là đứng ngay tại chỗ hét ầm lên cho bõ, muốn lập tức đổi hình nền điện thoại của Thịnh Vân Trạch thành ảnh tự sướng của mình, muốn dấu vân tay của mình lưu lại trên điện thoại hắn, muốn làm hết tất cả những việc mà các cặp đôi thường làm, và dĩ nhiên, quan trọng nhất chính là đăng lên Weibo để khoe khoang với cả thế giới.
Trước đây Đoạn Di rất coi thường mấy cặp đôi đăng ảnh tình cảm lên Weibo, hồi cậu và Nam Dã yêu nhau, Đoạn Di đang trong thời kỳ trung nhị, cậu ta muốn đăng ảnh với Đoạn Di lên Weibo bị cậu ghét bỏ muốn chết, nhắc đến một lần là ghét bỏ một lần.
Nam Dã nói rằng cậu không đủ yêu cậu ta, lúc đó Đoạn Di không cảm thấy như vậy, cậu chỉ cho rằng Nam Dã đang làm quá mọi chuyện, chỉ là không muốn công khai tình cảm thôi mà, sao lại thành ra không yêu?
Bây giờ cậu mới hiểu, khi thực sự yêu một người, làm sao giấu nổi, làm sao kìm nén nổi.
Trong đầu Đoạn Di hiện lên cả tá ý tưởng từ ảnh tự sướng cho đến caption, nhất định phải bắt Tưởng Vọng Thư bọn họ bình luận "99" hết mới được.
Chắc chắn Thịnh Vân Trạch sẽ mỉa mai cậu giống mấy đứa trẻ trâu thích thể hiện.
Vậy thì đã sao chứ?
Đoạn Di thầm nghĩ, dù sao thì cậu cũng mê hoặc được tên trẻ trâu thích thể hiện này rồi đấy thôi!
Thấy Đoạn Di ngẩn người, đứng đực ra đấy như trời trồng, Tưởng Vọng Thư vỗ vai cậu một cái, lúc này Đoạn Di mới từ trong mớ suy nghĩ viển vông của mình hoàn hồn.
Bạch tuộc viên trên tay cậu đã rơi hết xuống đất, lăn ra xa bị người ta giẫm bẹp, Đoạn Di cảm thấy trái tim mình cũng bị dẫm bẹp như vậy, điều chết tiệt là cậu lại cảm thấy bị dẫm bẹp rất sung sướng.
Bẹp thì đã sao, bẹp cũng đẹp.
Sau khi khiếp sợ, Tưởng Vọng Thư miễn cưỡng giữ chút lý trí cuối cùng, kịp thời kéo Đoạn Di đến khu vực nghỉ ngơi của khán giả trước khi Hách San San chạy đến phát điên.
Ở đây vắng người hơn một chút, Đoạn Di hít thở không khí trong lành, đầu óc dần dần hoạt động trở lại, cậu cứng đờ ngồi xuống ghế, có chút lúng túng.
Đối mặt với Tưởng Vọng Thư, Đoạn Di không biết nên nói gì.
Bây giờ cậu chỉ muốn chạy như bay đến hậu trường gặp Thịnh Vân Trạch.
"Này…"
Người phá vỡ sự im lặng là Tưởng Vọng Thư, trên mặt cậu ta không còn nụ cười cợt nhả thường ngày, mà trở nên nghiêm túc: "Chẳng lẽ Thịnh Vân Trạch thua cá cược nên mới…"
Đoạn Di vừa nghe đã không vui: "Cái gì mà thua cá cược? Mình kém thu hút đến vậy sao? Tại sao không thể là hắn thật lòng tỏ tình với mình?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!