Chương 42: Lời tỏ tình

Thịnh Vân Khê dùng hành động thực tế của mình để chứng minh, cô thật sự không phải Thịnh Vân Trạch giả gái.

Lần đầu tiên gặp Thịnh Vân Khê, chỉ nhìn mặt thì cơ bản không phân biệt được cô và Thịnh Vân Trạch. May mắn là Thịnh Vân Khê là con gái, tuy cao hơn một chút, nhưng tổng thể hoàn toàn khác với Thịnh Vân Trạch.

Mái tóc xoăn bồng bềnh buông xuống sau lưng, ăn mặc năng động, thoải mái, cười lên rực rỡ, chỉ có vị trí hai chiếc răng nanh nhỏ giống hệt Thịnh Vân Trạch.

Ngược lại, Thịnh Vân Trạch rất keo kiệt nụ cười của mình, mọi người hiếm khi thấy được răng nanh của hắn.

Bất ngờ nhìn thấy Thịnh Vân Khê cười rạng rỡ như ánh mặt trời, những người quen thuộc với "bông hoa cao lãnh" Thịnh đoàn toạ có mặt đều giật mình.

Đặc biệt là Giản Kiều, toàn bộ thế giới quan của cô như bị đảo lộn.

Thịnh Vân Trạch chưa bao giờ tiết lộ tình hình gia đình ở trường, nhưng nhìn hắn lạnh lùng như vậy, thực sự không giống có anh chị em, vì thế mọi người mặc định hắn là con một.

Bỗng nhiên xuất hiện một Thịnh Vân Khê – em gái song sinh của Thịnh Vân Trạch, năng động, hoạt bát, sở hữu gương mặt của Thịnh Vân Trạch, với những biểu cảm phong phú đến mức Giản Kiều cho rằng mình đang nằm mơ.

Gương mặt Thịnh Vân Trạch thật sự có thể lộ ra biểu cảm như vậy sao?

Giản Kiều cao một mét sáu lăm, Thịnh Vân Khê khoảng một mét bảy chín, nữ alpha thường cao, chân dài hơn cả nam giới, dáng người mảnh khảnh, vừa có vẻ anh khí của thiếu niên vừa có sự hoạt bát, quyến rũ của thiếu nữ, khí chất thanh thoát.

Thịnh Vân Khê có thể nói là rất gần gũi, dễ mến.

Hôm nay có nắng, cô và Giản Kiều trò chuyện vui vẻ. Qua đường, cô còn ga lăng nhường Giản Kiều đi trước nửa bước, đỡ cô một chút. Lên cầu thang, cô cởi áo khoác che chắn gió cho váy của Giản Kiều, tránh bị kẻ xấu nhìn thấy, dịu dàng chu đáo, thậm chí mua nước, xách túi… tất cả đều một tay lo liệu, chăm sóc Giản Kiều vô cùng tỉ mỉ.

Không đến nửa tiếng, Giản Kiều đã hoàn toàn "quay xe".

Thịnh Vân Trạch?

Thịnh Vân Trạch là ai? À mà thôi, tớ nghĩ Vân Khê có lẽ không thích cậu ta, sau này đừng nhắc đến nữa…

Mặc dù chưa bao giờ ở bên Thịnh Vân Trạch, nhưng hôm nay có thể tuyên bố chia tay đơn phương, tớ đã tìm thấy sản phẩm thay thế giá trị cao hơn rồi…

"Mẹ kiếp… cao thủ, thật sự là cao thủ." Tưởng Vọng Thư cảm thán không thôi, cậu ôm một ly trà sữa – do Thịnh Vân Khê mời, đã bội phục đến mức năm thể phục địa, "Giỏi, thực sự quá giỏi."

Đoạn Di cùng các alpha và beta khác ngồi xổm trên lan can, vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ nhìn Thịnh Vân Khê đang được vây quanh ở hàng ghế khán giả phía trước.

Thịnh Vân Khê không biết từ đâu lấy ra một cây đàn ghi

-ta, cười nói vui vẻ với Hách San San – bên phải là Giản Kiều, những omega và các cô gái khác đều vây quanh cô, ánh mắt sùng bái và e thẹn nhìn chằm chằm Thịnh Vân Khê.

Cô lớn lên ở nước ngoài, kiến thức uyên bác, hài hước, ăn nói lưu loát, vừa hoạt bát, tinh nghịch vừa mang theo sự chín chắn, điềm tĩnh mà những người cùng tuổi không có – Đoạn Di nghi ngờ đây là hình tượng bên ngoài của Thịnh Vân Khê, mẹ kiếp hôm qua lúc cậu gặp em chồng đâu có phải bộ dạng này!

Lúc cô cãi nhau với Thịnh Vân Trạch, chẳng khác nào hai con công đang xòe đuôi tranh nhau khoe sắc, rõ ràng là trẻ con đánh nhau mà!

Em chồng sao lại có hai bộ mặt trước omega vậy?

Ánh mắt sùng bái của Hách San San dường như đã muốn hóa thành thực thể.

Tưởng Vọng Thư: "Thấy chưa, sau này đừng nói Thịnh đoàn toạ không cho chúng ta đường sống, không cho chúng ta tán gái nữa, không ngờ bao nhiêu năm qua, tất cả đều là chúng ta hiểu lầm! Cái gì gọi là không cho đường sống, cái này mới gọi là không cho đường sống chứ."

"Chết tiệt… Sao Thịnh đoàn toạ lại muốn tuyệt đường sống của chúng ta như vậy? Bản thân không tán gái thì phái em gái đến giám sát chúng ta à?"

"Tớ còn tưởng Thịnh đoàn toạ mỗi ngày trưng ra bộ mặt lạnh lùng là đang giả vờ, xem ra là tớ hiểu lầm rồi, hoá ra hắn đang cho chúng ta cơ hội tán gái."

Ban đầu cứ tưởng Thịnh Vân Trạch là alpha không cho đàn ông đường sống, xem ra, Thịnh Vân Trạch hoàn toàn là đang làm từ thiện.

Người thật sự không cho người ta đường sống là Thịnh Vân Khê mới đúng, mang gương mặt giống hệt anh trai, lại mang theo tính cách tổng tài bá đạo tiêu chuẩn trong tiểu thuyết ngôn tình, mẹ kiếp… thiếu nữ nào chịu nổi chứ?!

Hách San San rung động, lắc lư đến trước mặt Đoạn Di.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!