Chương 4: Hiểu nhầm rồi!

"Huỵch —" Chăn bị kéo phũ lên đầu Đoạn Di.

Bạn cùng phòng vừa lúc xoay người lại: "Sao không gấp chăn?"

Thịnh Vân Trạch thản nhiên ngồi xuống mép giường, lật mở một cuốn sách Vật lý: "Dù sao cũng sắp tối rồi, không cần gấp."

Bạn cùng phòng: …

Thịnh Vân Trạch nhìn cậu ta: "Nhìn tôi chằm chằm làm gì? Ba giây tính phí."

Bạn cùng phòng: "Cậu có cảm thấy tư thế của mình hơi kỳ quái không?"

Hai chân dạng ra, chống thẳng, người ngả ra sau để che chắn cho Đoạn Di, Thịnh Vân Trạch:…

"Thư giãn cơ thể." Một lát sau, hắn lạnh lùng nói: "Cậu có ý kiến gì?"

Bạn cùng phòng vội vàng lắc đầu: "… Vậy cậu cứ từ từ thư giãn, tôi lấy đồ ăn rồi đi đây."

Chốc lát sau, trong ký túc xá chỉ còn lại hai người.

Thịnh Vân Trạch đột ngột lật chăn ra, Đoạn Di mặt đỏ bừng vì bị ngộp, thở hổn hển.

Một giường toàn tin tức tố Alpha, hơn nữa còn là tin tức tố của Thịnh Vân Trạch, Đoạn Di sung sướng đến mức muốn lăn lộn trên đất như mèo con rồi duỗi lưng kêu meo meo vài tiếng.

Nhưng thực tế không cho phép cậu lăn lộn, hơn nữa âm thanh thông báo lạnh lùng trong đầu cũng bắt đầu đếm ngược giống như ngày hôm qua.

Đoạn Di đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này vô cùng bình tĩnh ứng phó, trước khi đếm ngược kết thúc, cậu đã chọn đáp án A có vẻ như dễ qua nhất.

"Tôi chọn A!"

Đoạn Di đắc ý cười khẽ.

Thịnh Vân Trạch đột ngột kéo cậu từ trên giường xuống, lôi ra khỏi cửa.

Bất ngờ không kịp phòng bị, Đoạn Di bị ném ra cửa, lăn lông lốc: "Chờ chút chờ chút chờ chút chờ chút —"

Thịnh Vân Trạch cúi đầu nhìn cậu: "Lần này định giải thích thế nào đây?"

Đoạn Di: "Tôi đi nhầm phòng." Cậu dựa theo đáp án A nói: "Thấy giường của cậu mềm mại hơn nên ngồi một chút."

Thịnh Vân Trạch đầy đầu vạch đen.

Đoạn Di cũng cảm thấy lý do này không đủ thuyết phục, cứng họng nói: "Nếu tôi nói trong cơ thể tôi có hệ thống ra lệnh như vậy, cậu tin không?"

Thịnh Vân Trạch cười lạnh một tiếng: "Tiếp tục bịa đi."

Đoạn Di:…

Cậu len lén lùi về sau một bước, bắp đùi truyền đến cơn đau nhói.

Chiếc quần đồng phục màu xanh đậm loang ra một mảng máu, là do lúc nãy Đoạn Di nhảy lên giường bị khung sắt cứa vào.

Thịnh Vân Trạch hít sâu một hơi, mặt đen lại, bình tĩnh mở miệng: "Vào đây."

Đoạn Di chỉ vào mình: "Tôi?"

Thịnh Vân Trạch: "Chứ còn ai vào đây nữa? Tuy là tên biến thái nhưng phân loại sinh học thì cậu vẫn là con người."

Trong lòng Đoạn Di mừng thầm, vội vàng chạy vào phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!