Hắn ta có ý gì?
Đoạn Di cảm thấy sau lưng mình từng trận ớn lạnh.
Chẳng lẽ Thịnh Vân Trạch đã biết gì rồi sao? Chẳng lẽ lại tin mấy lời ma quỷ của mình?
"Đoạn Di." Tiếng gọi đột ngột của Vũ Văn Thư khiến cậu giật bắn mình.
Vũ Văn Thư nhướng mày: "Em phản ứng thái quá vậy làm gì?"
Rồi quay đầu nhìn thấy Đoạn Di đã lôi ghế ra tận lối đi, cả người gần như muốn bám hẳn lên bàn Thịnh Vân Trạch, lập tức nghiêm nghị cảnh cáo: "Này, bàn em đâu? Em định chuyển hộ khẩu lên bàn Thịnh Vân Trạch luôn đấy à?"
Đoạn Di ra vẻ vô tội: "Bàn cậu ấy nhỏ quá, em ngủ không vừa."
Vũ Văn Thư phì cười: "Giỡn với em đấy à?"
Tâm trạng thầy có vẻ tốt: "Thôi được rồi, xem như nể mặt điểm số lần này của em cũng tàm tạm, thầy sẽ không so đo với em nữa."
Cuối cùng thì Đoạn Di cũng chú ý đến điểm thi giữa kì của mình, mắt sáng long lanh, ngẩng đầu đầy mong đợi. Vũ Văn Thư bị cậu chọc cười, nói: "485, điểm cao nhất từ trước đến nay."
Thầy bổ sung: "
- Tuy nhiên vẫn là đứng chót. Đừng có vội mừng, là do đề thi giữa kì lần này dễ, mọi người đều điểm cao, này, bạn cùng bàn của em-"
Vũ Văn Thư đã làm tròn Thịnh Vân Trạch thành bạn cùng bàn của Đoạn Di theo yêu cầu của cậu.
"724."
Cả lớp ồ lên.
Hách San San dùng ánh mắt sùng bái nhìn Thịnh Vân Trạch: "Mẹ ơi, 724 điểm, khái niệm gì đây? Cánh cổng Thanh Hoa rộng mở, Bắc Đại chào đón cậu rồi!"
Đoạn Di hãnh diện thay, xáp lại gần Thịnh Vân Trạch, giơ ngón tay cái lên, "Trâu bò!"
Đề thi giữa kì không khó bằng đề thi cuối kì, điểm số 724 cũng không phải là không thể đạt được.
Thịnh Vân Trạch đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn Toán Lý Hóa Sinh, Văn và Anh bị trừ một ít điểm.
Tuy nhiên, kỳ thi cuối kỳ sắp tới và kỳ thi liên kết do các trường đại học tổ chức sẽ tăng độ khó, ngang với trình độ của kỳ thi đại học. Khi gặp phải những kỳ thi này, Thịnh Vân Trạch cũng không phải lúc nào cũng đạt điểm cao.
Nhưng cũng chỉ dao động quanh mức 715 điểm, chưa bao giờ xuống dưới 700.
Tưởng Vọng Thư ghen tị: "Đôi khi tớ thật sự muốn biết đầu óc của hội trưởng được làm bằng gì? Liệu có phải khi tạo ra tớ, Chúa đã bỏ qua một số bước hay không?"
Đoạn Di bênh vực: "Thịnh Vân Trạch ngày nào cũng làm bài tập nhé! Ai như cậu, chẳng học hành gì cả."
Dù Thịnh Vân Trạch thông minh nhưng cũng không đến mức vô song, tiên tri toàn năng.
Không đọc sách, không làm bài tập mà vẫn có thể đạt điểm cao là điều không thể. Bàn học của hắn cũng chất đầy các loại đề thi và tài liệu bài tập như tất cả các học sinh khác trong lớp, chỉ là gọn gàng hơn một chút.
"Nói vậy, chẳng lẽ tớ không chăm chỉ học hành sao? Tiểu Đoạn, làm người đừng hai mặt thế chứ." Tưởng Vọng Thư lắc đầu nguầy nguậy.
Đoạn Di muốn tranh luận với cậu ta, nói giúp Thịnh Vân Trạch, suýt chút nữa đã tiết lộ chuyện Thịnh Vân Trạch bị kỳ mẫn cảm vào đêm trước kỳ thi giữa kỳ.
Cậu thầm nghĩ, độ khó của bài thi của hắn ta giống với độ khó của bài thi của cậu sao?
Thịnh Vân Trạch phải thi trong độ khó cấp địa ngục đấy!
Thấy học sinh hào hứng, Vũ Văn Thư liền dành tiết học này để giảng bài văn, nửa đầu tiết học đều nói chuyện về điểm thi giữa kỳ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!