Kết quả tìm kiếm trên Baidu hiện ra đủ loại câu hỏi: Bây giờ làm tiểu tam có phạm pháp không? Đàn ông làm tiểu tam cuối cùng sẽ ra sao? Tôi đã làm tiểu tam, tôi nên kết thúc như thế nào? Nỗi đau của tiểu tam…Không cần phải nói về nỗi đau nữa, hiện tại Thịnh Vân Trạch đang rất đau khổ.
Không chỉ đau khổ, hắn còn hoang mang, tam quan cùng chủ nghĩa duy vật cùng nhau chạy thục mạng đến tận cùng của sự đứt gãy lý trí.
Sau khi Thịnh Vân Trạch đổi chữ ký QQ thành "Phiền phiền phiền phiền phiền phiền", hắn úp điện thoại lên mặt, nằm trên giường để đầu óc trống rỗng.
Tin nhắn của Đoạn Di liên tục gửi đến, hắn muốn xem nhưng lại thấy phiền.
Không xem thì phiền, xem rồi lại càng phiền hơn.
Thịnh Vân Trạch quyết định phớt lờ Đoạn Di, để cậu tự tỉnh táo lại, xem có điều gì muốn nói với mình không.
Sau đó, Thịnh Vân Trạch xoay người xuống giường, lấy hết tất cả những cuốn sách liên quan đến vũ trụ song song và vật lý lượng tử trong ngăn kéo ra đầu giường, thắp đèn đọc sách thâu đêm.
Sáng hôm sau.
"Ưm…" Tại lớp học, Đoạn Di duỗi người, đá chân vào bàn Tưởng Vọng Thư: "Mấy giờ rồi?"
Tưởng Vọng Thư làm xong bài tập cuối cùng, đậy nắp bút lại: "Chín rưỡi, đi không?"
Hách San San quay đầu lại nói nhỏ với hai người họ: "Hai cậu đi đâu đấy? Hôm nay giữa giờ ra chơi còn phải chạy bộ đấy!"
Tưởng Vọng Thư cười hì hì: "Chuyện của người lớn, trẻ con đừng hỏi."
"Dậy dậy dậy, xếp hàng nào…" Lớp phó thể dục Mã gõ bảng mấy cái: "Cô chủ nhiệm nói rồi, hôm nay sẽ điểm danh, ai giữa giờ ra chơi không chạy bộ, buổi tối tự học sẽ có tiết mục đặc biệt nha."
Tiết mục đặc biệt của lớp 1: Nửa tiếng cuối buổi tự học bị đánh bằng thước.
Nhạc động viên vang lên khắp sân trường, Đoạn Di vận động gân cốt, đi xuống lầu.
Học sinh trong bộ đồng phục đen trắng của trường Trung học số Hai tập trung lại, theo lớp lũ lượt kéo ra sân tập.
Thịnh Vân Trạch đi cuối hàng, mỗi lần hắn ra tập, luôn có ánh mắt của các bạn nữ lớp bên cạnh dõi theo.
Đặc biệt là hôm nay, ánh mắt dò xét hắn đặc biệt nhiều.
Chủ yếu là tối hôm qua trên diễn đàn trường Trung học số Hai có ba bài viết nổi bật, đều đang bàn tán xem hắn có bạn gái hay chưa.
Tuy từ đầu năm lớp 10 mọi người đã đồn ầm lên rằng Thịnh Vân Trạch có bạn gái nhưng vẫn luôn chỉ là tin đồn.
Cho đến trước và sau kỳ thi giữa kỳ, mọi người phát hiện phương hướng nghiên cứu đã sai, Thịnh Vân Trạch chưa chắc đã cần tìm bạn gái, khả năng cao là Omega nam.
Giản Kiều biết chuyện này, lo lắng đến chết đi được, chặn Đoạn Di lại ở giữa dãy nhà C và dãy nhà D.
Cô ấy nhận ra hôm nay thần sắc Đoạn Di khác thường, có chút sắc bén, giống như một con dao sắp được rút ra khỏi vỏ, theo bản năng cô ấy có chút không dám tiến lên.
Thật ra, bình thường Đoạn Di không như vậy, phần lớn thời gian cậu rất dễ gần, chỉ cần người ta không chọc giận cậu, cậu cũng chưa bao giờ chủ động gây sự với người khác.
Nhưng danh hiệu "đại ca trường học" cũng không phải là hư danh, trước đây cậu cũng đã làm một số chuyện ngổ ngáo mà những đứa trẻ mười mấy tuổi thường làm, đánh nhau rất không nể nang, bị ở lại trường kiểm điểm mấy lần.
Đoạn Di ngạc nhiên: "Tìm tớ? Hay là tìm Thịnh Vân Trạch?"
Giác quan thứ sáu của Giản Kiều rất mạnh, cô ấy linh cảm Đoạn Di có gì đó không ổn: "Lát nữa cậu định làm gì?"
Đoạn Di cười nói: "Ra tập thể dục chứ còn gì. Tớ còn có thể làm gì nữa?"
Tưởng Vọng Thư: "Nếu cậu muốn tìm Thịnh Vân Trạch thì cậu ấy không có ở đây, vừa ra khỏi lớp đã bị thầy Hà gọi đi rồi, chắc là có liên quan đến cuộc thi Olympic."
Giản Kiều thể hiện rõ sự thất vọng, Tưởng Vọng Thư: "Cậu hỏi gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!