Đoạn Di lờ đờ trở về phòng ngủ. Tưởng Vọng Thư đang thức khuya ôn bài thấy cậu như hồn ma phiêu đãng về giường của mình.
Kỳ thi giữa kỳ cận kề, ngoại trừ Đoạn Di tự bạo tự khí không muốn học hành thì những người như Tưởng Vọng Thư ngày thường lêu lổng nhưng đến thời khắc mấu chốt đã bắt đầu nỗ lực học tập và thể hiện trí nhớ phi thường. Ba ngày đã học xong hết lượng kiến thức người ta phải mất một tuần.
Cậu ta đã thề với mẹ kỳ thi giữa kỳ này nhất định phải lọt vào top 5 toàn khối.
Đồng thời điểm thi giữa kỳ này cũng sẽ được tính vào tiêu chuẩn xét tuyển thẳng lên lớp 12.
Tưởng Vọng Thư mắc bệnh lười giai đoạn cuối, quán quân cuộc thi "Sống qua ngày", có thể tự thi vào đại học Thanh Hoa hoặc được tuyển thẳng vào đại học Phúc Đán, cậu ta chọn tuyển thẳng vào đại học Phúc Đán.
Giữa lúc bận rộn, cậu ta dành chút thời gian quan tâm Đoạn Di: "Đoạn bảo cậu đừng áp lực quá, dù biết mỗi môn thi dưới hai mươi điểm cũng không phải là việc dễ dàng nhưng tớ tin cậu chỉ cần phát huy bình thường, chắc cũng chênh lệch không nhiều lắm đâu."
"Cút." Đoạn Di trưng dụng giường của Tưởng Vọng Thư, nằm an nhàn lên đó.
Giường của cậu ấy sạch sẽ không có mùi pheromone nào chỉ có mùi nước giặt Blue Moon.
Liền chê bai: "Mày đổi sang nước giặt khác đi, tao thấy Comfort thơm hơn."
Tưởng Vọng Thư lật trang sách: "Đừng nhìn qua filter nữa Tiểu Đoạn. Lớp trưởng Thịnh dùng Comfort cậu thấy thơm, tớ dùng thì chưa chắc đâu."
Quay đầu lại, phẫn nộ nói: "Cậu không thể cởi giày rồi hãy lên giường tớ sao?"
Đoạn Di lắc lắc chân: "Chân tớ có đặt lên giường đâu."
Mọt sách ôm một cuốn sách vật lý gặm nhấm đến trời đất tối mù, thỉnh thoảng lại hỏi Tưởng Vọng Thư vài bài tập vật lý khó.
Tên mập vừa ăn khoai tây chiên bổ sung năng lượng vừa cố gắng nuốt cả cuốn sách tiếng Anh xuống nhằm đạt được mục đích tiếp thu kiến thức.
Chỉ có Đoạn Di nằm trên giường vô công rồi nghề, cậu quyết định quấy rối Tưởng Vọng Thư.
"Này. Nói chuyện." Đoạn Di huých cậu ta một cái.
Tưởng Vọng Thư: "Nói chuyện gì, cậu vừa đi đâu đấy? Về như người mất hồn vậy."
Đoạn Di ngồi dậy, nghiêm túc nói: "Thịnh Vân Trạch mời tớ tối nay đến phòng ngủ của bọn họ, cậu nói tớ nên đi hay không?"
Tưởng Vọng Thư dừng bút: "Đến phòng ngủ bọn họ làm gì?"
Mặt Đoạn Di đỏ lên một cách khả nghi.
Thịnh Vân Trạch nói muốn cho cậu mở mang "bá vương ngạnh thượng cung" là gì.
Ban đầu không phản ứng kịp, sau đó mới hiểu ra.
Chẳng lẽ Thịnh Vân Trạch đang nói chuyện bậy bạ với cậu sao?
Đoạn Di do dự một hồi lâu, dè dặt lại mang theo chút cảm giác không chắc chắn mở miệng: "Tớ cảm thấy Thịnh Vân Trạch có chút thích tớ."
"Phụt—" Tưởng Vọng Thư phun nước trong miệng ra khắp bàn.
May mà cậu ta ngồi cạnh cửa sổ, phần nước còn lại kịp thời chuyển hướng, phun ra ngoài cửa sổ.
Tưởng Vọng Thư quay đầu lại, lo lắng nhìn cậu: "Có phải áp lực học hành quá lớn không, ôi, heo con nhỏ của mẹ, con cũng đừng nghiêm khắc với bản thân quá, thi thoảng có một môn thi trên hai mươi điểm cũng không sao. Sao lại ép buộc bản thân như vậy, não bị thiêu hỏng rồi…"
Đoạn Di: …
Tưởng Vọng Thư: "Hay là não bị tai nạn xe đâm thực ra vẫn chưa khỏi?"
Đoạn Di: "Tớ thật sự cảm thấy cậu ấy có chút thích tớ, chẳng lẽ tớ nói sai sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!