Chương 31: Muốn gặp cậu

Sau đó Đoạn Di nằm bất động trên giường ngẩn người ra mười phút mới đợi được Thịnh Vân Trạch bình tĩnh lại.

Thịnh Vân Trạch đứng dậy đi rửa mặt, Đoạn Di như cá chép lộn mình nhảy khỏi giường, "vụt" một cái biến mất ở cửa phòng 306.

Dù thế nào cũng không thể ở lại đây nữa. Đoạn Di chạy còn nhanh hơn thỏ, cậu căn bản không nghĩ ra phải dùng biểu cảm gì để đối diện với Thịnh Vân Trạch.

May là trước đó hai người bọn họ gặp phải tình huống ngượng ngùng nối tiếp nhau đủ để quấn quanh Thái Bình Dương ba vòng, ngượng ngùng mãi rồi cũng thành quen. Đến cả Đoạn Di cũng thấy kì lạ. Tại sao cậu và Thịnh Vân Trạch ở chung một chỗ lại tạo ra bầu không khí lúng túng như vậy chứ?

Nếu đổi lại là Tưởng Vọng Thư thì sẽ không thế, nếu Tưởng Vọng Thư dám chào cờ trước mặt cậu, tuyệt học của Đoạn Di – "Đoạn tử tuyệt tôn cước" sẽ khiến tên Alpha chết nhục kia không còn đường sống.

Beta cũng không được.

Ban đầu định tắm rửa giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, sau đó mặt dày mày dạn bám lấy Thịnh Vân Trạch.

Kết quả mẹ Đoạn gọi một cú điện thoại, bảo Đoạn Di mau chóng về nhà: bố Đoạn từ Bắc Kinh về rồi.

Bố Đoạn, tên đầy đủ là Đoạn Ký Hoài, tiêu chuẩn nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình: bá đạo, giàu có, ít nói, thâm tình, chung thủy. Gương mặt đẹp, chân dài, cơ bụng tám múi, đẹp trai lạnh lùng khiến chúng sinh điên đảo.

Và mẹ Đoạn kết hôn thương mại rồi nảy sinh tình yêu đích thực, lí do không gì khác, mẹ Đoạn quá ngốc, nhưng lại rất xinh đẹp, nhan sắc và IQ tỷ lệ nghịch, là một nàng công chúa đậu Hà Lan xinh đẹp vô dụng chỉ có khuôn mặt. Xước da một chút cũng phải "ông xã ông xã" khóc lóc nửa ngày. Mục tiêu lớn nhất trong đời là đẹp hơn toàn nhân loại. Nỗi đau khổ lớn nhất là bị bà vợ ở biệt thự bên cạnh chiếm đất trong vườn.

Alpha thẳng nam như bố Đoạn lại thích kiểu này.

Theo motip tiểu thuyết tổng tài, Đoạn Di và anh trai cậu là sự cố ngoài ý muốn xinh đẹp trong tình yêu của nam nữ chính, không xứng xuất hiện trong chính văn, chỉ xứng xuất hiện trong ngoại truyện.

Đoạn Di lúc nhỏ nghịch ngợm bị đánh nhiều vì thế cậu hơi sợ bố.

Mẹ Đoạn bảo cậu về nhà, Đoạn Di đứng ở cửa biệt thự hít sâu mấy lần mới dám bước vào.

Bố Đoạn thấy cậu đi vào, bóng lưng ngồi trên sofa không hề nhúc nhích.

Đoạn Di thầm thở phào nhẹ nhõm xách cặp định chạy lên lầu bỗng nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của bố Đoạn: "Đoạn Nhị, bài tập đâu?"

Đoạn Di thầm "than thở" một tiếng, nịnh nọt: "Bố, thật ra tuần này chúng con không có bài tập về nhà."

Bố Đoạn bình tĩnh nói: "Con nghĩ con mười bảy tuổi rồi bố không đánh được con nữa à?"

Đoạn Di lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo: "Con lần trước bị tai nạn xe cộ còn chưa khỏi hẳn!"

Bố Đoạn cuối cùng cũng lộ ra vẻ lo lắng: "Mẹ con không phải nói con đã khỏi rồi sao? Còn chỗ nào có vấn đề?"

Đoạn Di thuận thế giả vờ đáng thương, cầu xin bố mau chóng quên chuyện bài tập đi. Theo lệ thường bố hỏi xong bài tập sẽ hỏi đến điểm thi. Đoạn Di lần trước thi được hạng bét, số điểm đó lấy ra cũng không đủ để cậu dán tường.

"Anh yêu à~" Mẹ Đoạn vui vẻ bưng đĩa trái cây từ trong bếp đi ra, khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng không hề nhìn ra là một người phụ nữ trung niên mà chỉ như khoảng hai mươi mấy tuổi. Bà luôn gọi bố Đoạn là: Anh yêu.

Đoạn Di cảm thấy hai vợ chồng này quá sến súa nhưng khi nghe thấy hai chữ "anh yêu" này bỗng nhiên kinh hoàng nhớ lại hai tiếng "anh" mà cậu đã gọi Thịnh Vân Trạch ở hội thể thao.

Cậu hẳn là không gọi nũng nịu như vậy chứ?

Không không không, lần sau không thể gọi nữa, thật là kì quái.

Thực ra bình thường không thấy có gì lạ, chủ yếu là sau khi nghe mẹ Đoạn gọi xong, Đoạn Di liền cảm thấy không ổn.

"Mẹ có thể đừng gọi bố như vậy được không?" Đoạn Di phàn nàn.

Mẹ Đoạn dựa vào sofa: "Vậy gọi thế nào? Lúc mẹ và bố con yêu nhau, bố con thích nhất mẹ gọi là anh yêu."

Đoạn Di mặt không cảm xúc bịt tai lại: "Mẹ đừng nói nữa."

Cậu nhìn về phía Đoạn Ký Hoài: "Bố, sao bố đột nhiên về nhà vậy,? Không phải nói dự án này phải làm đến cuối năm sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!