Chương 30: Ánh Trăng Sáng

Đoạn Di thành khẩn nhìn hắn: "Yêu ai? Yêu cậu à? Vậy tớ phải ly hôn với Tiểu Tưởng trước mới có thể cưới cậu về."

Cậu nói như vậy, rất giống thái độ cậu hay nói đùa với Tưởng Vọng Thư và những người khác, không để tâm, hoàn toàn không coi là chuyện to tát.

Thịnh Vân Trạch sống mười bảy năm đầu tiên cảm thấy trái tim thủy tinh pha lê của mình bị đùa giỡn một cách tàn nhẫn.

"Rắc" một tiếng, cây bút đen trên tay bị hắn tức giận bóp gãy làm đôi, cảm giác rung động trong lòng tan biến không còn một mảnh.

Thịnh Vân Trạch từ trên cao nhìn xuống, trong mắt phủ một lớp băng mỏng, sau đó phất tay: "Cút!"

"Chính là như vậy." Đoạn Di ngồi nghiêm túc trên giường, bắt chước ngữ khí và biểu cảm của Thịnh Vân Trạch, diễn tả sinh động cho Tưởng Vọng Thư xem: "Cút đi ~ Nghe thấy chưa, cậu ta còn bẻ gãy bút của mình nữa."

Hai chân thẳng tắp, thon dài đạp vào chậu rửa mặt hình Cừu vui vẻ của Tưởng Vọng Thư: "Tớ cũng không biết tại sao cậu ta lại tức giận, cả buổi tự học tối cũng không thèm để ý đến tớ."

Tưởng Vọng Thư ngồi trên giường đối diện ngâm chân, đạp vào chậu rửa mặt hình Cừu đẹp trai, vừa vặn tạo thành một đôi với Đoạn Di.

"Tớ thấy ngữ khí cậu bắt chước có vấn đề, từ khi nào hot boy trường lại nói giọng điệu uốn éo vậy, cậu có phải có filter sai lệch gì về hắn ta không?"

Đoạn Di là một người khá trẻ con, vì tiện lợi, đồ dùng của cậu và Tưởng Vọng Thư đều mua theo cặp, mua một tặng một, hoặc là đồ đôi. Nếu là một cái màu xanh một cái màu hồng, Đoạn Di sẽ ép Tưởng Vọng Thư dùng màu hồng. Theo quan niệm Alpha thẳng nam ung thư của cậu, đàn ông phải dùng màu xanh và đen, làm vợ chỉ có thể dùng màu hồng.

Vì vậy cậu dùng Cừu vui vẻ, Tưởng Vọng Thư chỉ có thể dùng Cừu xinh đẹp.

Dù sao người như Tưởng Vọng Thư đã đủ kỳ quặc rồi, cũng chẳng sao nếu kỳ quặc thêm chút nữa.

Tưởng Vọng Thư ôm bình giữ nhiệt của mình, bên trong là Coca Cola ướp lạnh: Nước tăng lực của Tưởng Vọng Thư.

Cậu ấy uống một ngụm, lại cảm giác như đang uống nước kỷ tử, ra vẻ người già nói: "Tớ thấy á, có thể là hot boy tới tháng, tâm trạng không ổn định, cậu bảo cậu ta uống nhiều nước ấm đi."

Đoạn Di: "Cậu thử nói câu này trước mặt cậu ta xem?"

Tưởng Vọng Thư giả vờ lau nước mắt: "Tớ thấy cậu chỉ muốn tớ chết đi để cậu tìm người mới."

Đoạn Di dùng chân đạp nước, bắn tung tóe khắp nơi, Tưởng Vọng Thư ngăn cậu lại: "Hôm nay cậu không dọn dẹp vệ sinh thì cậu rảnh rỗi sinh nông nổi đúng không?"

Mọt sách đẩy đẩy kính, nhắc nhở một câu: "Ủy viên, hôm nay cậu trực nhật."

Tưởng Vọng Thư: …

Đến khi lau xong sàn, cũng đã tắt đèn.

Cô quản lý ký túc xá thổi còi ba lượt, Tưởng Vọng Thư mới lau xong sàn, rửa tay xong rồi lên giường.

Đoạn Di vẫn còn đang chơi điện thoại. Dạo gần đây cậu nghiện một trò chơi mới tên là "Tri Huyện Phong Lưu". Không biết moi từ xó xỉnh nào ra, nhiệm vụ chính là Tri huyện thăng quan tiến chức rồi cưới mười bảy mười tám bà vợ. Chơi đến mức quên cả trời đất, còn nạp vào đó một hai vạn tệ.

Tưởng Vọng Thư gõ giường cậu: "Cậu vẫn chưa chơi đủ à?"

Đoạn Di như phát hiện ra lục địa mới, giơ điện thoại lên trước mặt Tưởng Vọng Thư để khoe khoang: "Này cậu thấy Tiểu tiên nữ này có giống Thịnh Vân Trạch không?"

Tiểu tiên nữ là nhân vật cao ngạo lạnh lùng có thể chinh phục trong trò chơi "Tri Huyện Phong Lưu".

Sống ở Tịch Tinh Lâu, vừa cao quý, vừa lạnh lùng, vừa kiêu ngạo, vừa chua ngoa. Đoạn Di phải làm một trăm nhiệm vụ mới có thể gặp cô ta một lần, hôn một cái.

Tương vương hữu ý, Thần nữ vô tình – Hai vạn tệ đó đều tiêu cho Tiểu tiên nữ này, cậu quyết tâm phải cưới Tiểu tiên nữ làm vợ bé thứ mười tám của mình.

Tưởng Vọng Thư nhận xét: Bệnh thần kinh!

Ngày hôm sau là thứ Bảy, mọt sách và những người khác đều về nhà, Đoạn Di không về.

Trong nháy mắt ký túc xá chỉ còn lại một mình cậu. Sáng sớm cậu đã hẹn với lớp 4 đánh bóng rổ trên sân, chơi đến chiều thì về ký túc xá ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!