Đoạn Di vung tiền túi, bao trọn một bữa tiệc buffet đồ ăn vặt siêu hoành tráng cho cả lớp, thành công thu phục lòng người, giành được phiếu bầu và vinh dự trở thành lớp trưởng 10A1 ngay trong giờ sinh hoạt.
Tưởng Vọng Thư vì thành tích thi phân lớp đứng đầu nên bị đẩy lên làm lớp phó học tập, gọi tắt là: "Ủy viên" Tưởng.
"Mẹ nó, anh có thể không làm lớp phó học tập được không? Cái chức lớp phó này cứ như bán nước cầu vinh ấy."
Vừa dứt lời, chưa kịp nghe Đoạn Di đáp lại, đã có người đến tìm: "Lớp trưởng ơi, chiều nay nhớ ra thư viện nhận đề thi kiểm tra đầu vào nhé, mai thi đấy."
Đoạn Di khổ sở vô cùng: "Tao có thể không làm lớp trưởng được không?"
Tưởng Vọng Thư: "Không phải tốt lắm sao, mày chẳng phải thích làm quan sao, đây sẽ là đỉnh cao trong sự nghiệp chính trị của đời mày."
"À mà này, lớp trưởng, sự nghiệp chính trị của cậu hiện tại vẫn chỉ là đội viên đội thiếu niên thôi."
Đoạn Di: "Cút!"
Đoạn Di đá bay cái bàn của Tưởng Vọng Thư, chậm rãi lê bước xuống lầu.
Âm thanh hướng dẫn quấy rầy tâm trí cậu tối qua đã biến mất không dấu vết, cứ như thể tất cả chỉ là ảo giác của cậu.
Nhưng ba nghìn tệ cậu bao lớp hôm nay không phải là giả, Đoạn Di bĩu môi, nhắn tin cho mẹ, bảo mẹ đặt lịch hẹn bác sĩ tâm lý cho mình.
Mẹ Đoạn làm việc hiệu quả với tốc độ ánh sáng, sắp xếp xong xuôi lịch trình cho Đoạn Di chỉ trong vài phút.
Gia đình cậu rất khá giả, bố mẹ đều là doanh nhân, là những doanh nhân có uy tín ở địa phương. Doanh nghiệp của họ dẫn đầu ngành công nghiệp điện tử tỉnh Z, năm ngoái đã trở thành người giàu nhất tỉnh Z.
Đoạn Di là một cậu ấm đích thực.
Trái ngược với cái danh xưng "hậu duệ của chủ nghĩa tư bản" đầy mùi tiền của cậu, Thịnh Vân Trạch sinh ra trong một gia đình tri thức. Bố Thịnh là nhà khoa học cấp cao, nghiên cứu tại Viện Khoa học Trung Quốc, lĩnh vực nghiên cứu là hàng không và vật lý. Mẹ Thịnh là một ca sĩ và nghệ sĩ cello nổi tiếng thế giới, còn có chút bối cảnh chính trị.
"Thịnh Vân Trạch…"
Tai Đoạn Di dựng đứng, cậu khựng lại nửa bước.
Nghe thấy ba chữ "Thịnh Vân Trạch", cậu như con thỏ, "swoosh" một tiếng, nấp sau cái cột, chỉ thò mỗi đôi mắt ra.
Thịnh Vân Trạch và Giản Kiều đang đứng trên sân thượng.
Trai xinh gái đẹp, một Alpha – một Omega, nam chưa vợ nữ chưa chồng, vô cùng đẹp đôi.
Giản Kiều, nữ thần mà Đoạn Di thầm mến hồi cấp 3.
Lẽ ra, cậu là Alpha, nhà giàu thế lực, nếu không có chuyến du hành thế giới song song kỳ quặc đó, chắc chắn cậu đã có thể ở bên Giản Kiều rồi.
Nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi, Đoạn Di đã sống cùng Thịnh Vân Trạch mười mấy năm ở thế giới khác, hai người còn có với nhau hai đứa con trai.
Nghĩ đến hai cậu con trai sinh đôi của mình, Đoạn Di không khỏi đau lòng.
Nói đến thứ cậu luyến tiếc nhất khi quay về đây, ngoài Thịnh Vân Trạch ở thế giới bên kia, thì chính là các con của mình.
Cho dù cậu muốn coi cuộc gặp gỡ kỳ lạ này là một giấc mơ, thì cũng là giấc mơ kéo dài hơn mười năm, tình cảm là thật không phải giả.
Xuyên không về thế giới thực, không trở lại thành Alpha thì thôi đi, đằng này còn trở thành một Omega đã bị đánh dấu.
May mà Omega sau khi bị đánh dấu sẽ không còn tỏa ra mùi hương tin tức tố nữa, kỳ phát tình cũng không còn thường xuyên, nhìn chẳng khác gì Beta bình thường.
Chỉ là phải định kỳ cần tin tức tố của Alpha của mình để xoa dịu, nếu không được xoa dịu, nhẹ thì yếu đuối bệnh tật, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng.
Nói cách khác, bây giờ Đoạn Di phải âm thầm kiếm chút tin tức tố của Thịnh Vân Trạch, tiếp xúc, ôm ấp, hôn…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!