Đoạn Di vỗ một cái vào tay Tưởng Vọng Thư, quay sang nói với Thịnh Vân Trạch: "Cậu đừng để ý đến bọn họ."
Từ sau khi học chung lớp với Thịnh Vân Trạch, mọi người phát hiện ra đóa hoa cao ngạo trong truyền thuyết hình như cũng không quá lạnh lùng, xa cách như vậy. Dần dần, lá gan của mọi người càng lúc càng lớn. Dưới sự dẫn dắt của Đoạn Di, càng ngày càng bất kính với "Lớp trưởng Thịnh".
Đoạn Di ý thức được đây không phải là một dấu hiệu tốt. Hơn nữa còn lôi kéo Thịnh Vân Trạch xem truyện tranh người lớn?
Cậu vừa định nói Thịnh Vân Trạch đã có hai đứa con rồi, tư thế trên giường còn nhiều hơn cả tuổi của mấy đứa, sao có thể chưa từng xem mấy thứ ấu trĩ này?
Kết quả vừa quay đầu lại, khuôn mặt tuấn tú, trắng trẻo, ưu tú của Thịnh Vân Trạch liền lọt vào mắt Đoạn Di.
Nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy biểu cảm của hắn hơi cứng lại.
Đoạn Di chợt sực tỉnh.
—— Thịnh Vân Trạch chỉ mới học cấp ba thôi mà!
—— Thịnh Vân Trạch thời cấp ba đã từng xem truyện người lớn chưa nhỉ?
Đoạn Di hơi sững sờ, Tưởng Vọng Thư đã nói rõ mục đích đến.
Trong nháy mắt, sắc mặt Thịnh Vân Trạch thay đổi.
Tên đầu đinh cảm nhận được một luồng sát khí xẹt qua, là người đầu tiên sinh ra ý định rút lui, nhỏ giọng nói: "Thôi bỏ đi, rủ lớp trưởng Thịnh xem truyện người lớn, tớ chán sống rồi à?"
Đoạn Di nhìn thấy biểu hiện bình thường của Thịnh Vân Trạch, thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên, sao hắn có thể đồng ý xem truyện tranh người lớn với Tưởng Vọng Thư?
Thịnh Vân Trạch là tên trung nhị mắc bệnh sĩ diện, cho dù có xem thì cũng sẽ lén lút xem. Đoạn Di quay đầu lại, tịch thu điện thoại của Tưởng Vọng Thư: "Dám làm trò bậy bạ trong lớp học, nơi linh thiêng này? Có tin tớ báo cáo cho bắt cậu đi xử bắn không?"
Tưởng Vọng Thư cũng chỉ thuận miệng nói thế, lá gan chưa lớn đến mức dám làm mấy chuyện này trong lớp học, mọi người giải tán. Cậu ta lấy ra bài tập: "Tiểu Đoạn, cậu đừng căng thẳng, tớ chỉ nói đùa thôi."
Nhưng mà, đoạn nhạc đệm nhỏ này giống như một cây gậy trêu mèo, rơi vào lòng Đoạn Di, khiến cậu tò mò, ngứa ngáy trong lòng: Thịnh Vân Trạch thật sự chưa xem sao?
Không thể nào? Đã học cấp ba rồi mà.
Buổi chiều, trường công bố danh sách đội tuyển thi Olympic Vật lý cấp tỉnh, Thịnh Vân Trạch và Phương Vân hiển nhiên nằm trong danh sách.
Thịnh Vân Trạch đứng nhất, Phương Vân thứ mười sáu.
Ngoài hai người bọn họ, lớp 2 còn một người nữa, đứng thứ hai mươi mốt, trường Nhị Trung tổng cộng ba người.
Đoạn Di đứng ở bảng thông báo một lúc, vừa vãy gặp Bắc ca.
Cậu dựa vào cửa kính hỏi thăm Bắc ca một hồi, biết được Thịnh Vân Trạch đứng đầu, còn lại cơ bản đều là học sinh trường Nhất Trung.
Đoạn Di tặc lưỡi, Bắc ca lại rất hào hứng: "Sao cậu lại hỏi chuyện này? Định chăm chỉ học hành rồi à?"
"Với thành tích của em thì chăm chỉ kiểu gì?" Đoạn Di như bị người ta chọc trúng chỗ đau, vội vàng phản bác.
Bắc ca: "Cậu cũng không ngốc, khác với lớp trưởng lớp các cậu, cậu đi theo con đường nghệ thuật, thi được năm trăm điểm là đủ rồi."
Đoạn Di ở lớp 1 có thể coi là một học sinh điển hình "có quan hệ", vững vàng làm một học sinh kém giữa một lớp toàn học bá.
Tuy nhiên, lớp nào cũng sẽ có một hai học sinh nghệ thuật, sự tồn tại của cậu dường như cũng không quá lạc lõng.
Nhưng trong trường vẫn có lời đồn đại, cho rằng Đoạn Di dựa vào cửa sau mới vào được lớp 1, còn chiếm một suất của lớp 1, nói cách khác là "đức không xứng với vị".
Đến bây giờ cũng chỉ mới có một hai bài đăng trên diễn đàn, chưa gây ra chuyện gì lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!