Chương 27: “Thích anh”

Đoạn Di nổi tính phản nghịch: "Không thèm."

Thịnh Vân Trạch: "…"

Đoạn Di ngoắc ngoắc ngón tay: "Xuống đây."

Thịnh Vân Trạch chậm rãi đi xuống.

Đoạn Di kinh ngạc: "Thật sự xuống đấy à?" Cậu quay đầu nhìn về phía tây, lại nhìn Tưởng Vọng Thư: "Mặt trời mọc đằng tây rồi."

Tưởng Vọng Thư khoa trương nói: "Mặt mũi ngài đây lớn thật, tớ không làm phiền thế giới hai người nữa, tự mình cút đây."

Rồi cậu ta vui vẻ chuyển chỗ, chen vào bên cạnh Hách San San, mỹ danh rằng là vun đắp tình cảm mẹ con.

À, Hách San San là kết tinh tình yêu của Tưởng Vọng Thư và Đoạn Di.

Đoạn Di là ba của con bé.

Hách San San không chút hình tượng gặm sầu riêng, hương bay xa mười dặm, ranh mãnh hỏi: "Mẹ ơi, dạo này tình cảm của mẹ với ba không được tốt cho lắm à?"

Tưởng Vọng Thư vừa chơi điện thoại bằng một tay, vừa âu yếm xoa đầu Hách San San, hỏi một câu chí mạng: "San San à, con thích ba hay thích mẹ hơn?"

Hách San San không chút do dự: "Thích ba ạ."

Tưởng Vọng Thư: "?"

"Cho con một cơ hội nói lại lần nữa."

Hách San San thể hiện chủ nghĩa kim tiền: "Ba có tiền."

Tưởng Vọng Thư thở dài: "Con cũng biết đàn ông có tiền là sẽ bao nuôi bồ nhí mà."

Cậu ta chỉ vào Thịnh Vân Trạch, đột nhiên bỏ điện thoại xuống cầm giấy ăn nghiêm túc lau nước mắt: "Con xem, mẹ con cái gì cũng không bằng người ta. Học tập không giỏi cũng không xinh đẹp bằng người ta. Bây giờ là hoa tàn ngày hôm qua, cơm nguội trong nhà. Ba con thật nhẫn tâm, bỏ lại hai mẹ con chúng ta sống…"

Hách San San nhận xét: "Con thấy mẹ kế của con khá ổn, cái đùi này con nhất định phải ôm chặt."

Tưởng Vọng Thư lập tức nghiêm mặt: "Con có lương tâm không hả? Ngày lễ tết ai giúp con chép bài tập? Ai giúp con che giấu?"

Hách San San: "Mẹ ơi, mẹ lo lắng cho kỳ thi giữa kỳ tháng 11 của mình trước đi, cố lên, chúc mẹ sớm ngày vượt qua mẹ kế của con!"

Đoạn Di lắc lắc đầu gối, đụng nhẹ vào chân Thịnh Vân Trạch.

"Này, anh."

Thịnh Vân Trạch liếc cậu: "Gọi nghiện rồi à?"

"Chẳng phải cậu bảo tớ nguyện cược thua sao? Sao cậu dám nhận mà tớ không dám gọi?" Đoạn Di hỏi: "Tối nay Tưởng Vọng Thư muốn mời mọi người đi ăn thịt nướng, cậu có đi không?"

"Thịt nướng à?"

"Ừ. Tiền vơ vét từ dân chúng đấy, tên tham quan này lấy chuyện đánh cược giữa tớ với cậu ra lừa mọi người đặt cược, kiếm được mấy trăm tệ."

Thịnh Vân Trạch không nói gì.

Đoạn Di cũng không cảm thấy ngại ngùng, trái lại, cậu rất thích khoảng thời gian nhàn nhã ngồi cạnh Thịnh Vân Trạch như thế này.

"Alpha theo đuổi cậu là ai?" Thịnh Vân Trạch mở mắt hỏi.

"Cậu thấy rồi à?" Đoạn Di hỏi ngược lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!