Chương 26: (Vô Đề)

"Woa…" Tống Bách Kiều đặt vội miếng bánh quy ăn dở xuống, lo lắng hỏi: "Cậu làm sao thế?"

Trong phòng y tế lúc này có vài thầy cô trực, thấy Đoạn Di, tất cả đều cuống cuồng đỡ cậu ngồi xuống.

Đoạn Di nhảy xuống khỏi vòng tay Thịnh Vân Trạch, dái tai vẫn còn đỏ ửng, dường như vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể người kia.

"Chân em bị bong gân, thầy không nhìn thấy à?" – Cậu vừa ngẩng đầu lên, thấy cả Tống Bách Kiều đang ở đây cùng với một thầy giáo dạy văn lớp 11, họ Ngô tên Ngô Tư Niên, một Omega thư sinh đeo kính gọng mảnh. Miệng Đoạn Di nhanh như chớp: "Ơ chị dâu cũng ở đây à?"

Ngô Tư Niên tính tình hiền lành, quan hệ với Tống Bách Kiều vốn là tình bạn sắt thép cũng không so đo với mấy câu bậy bạ của Đoạn Di, còn lấy từ trong túi trên bàn mấy miếng bánh quy đưa cho cậu: "Thầy nướng đấy, ăn không?"

Đoạn Di cảm kích vô cùng: "Chị dâu thật đảm đang."

Tống Bách Kiều: "Chị dâu cái đầu em! Chân em bị sao thế, nghiêm trọng không? Lấy ít thuốc bôi cho em đây."

Thịnh Vân Trạch bỗng lên tiếng: "Không cần bó bột à?"

Tống Bách Kiều: "Không cần đâu, phòng y tế có chỗ nào cho em bó bột đâu. Chườm đá với bôi thuốc là được, không sao đâu. Này anh giai à, đi mua cho tôi một que kem đi."

Ngô Tư Niên bị chọc bật cười: "Đi đi đi!"

Rồi anh đi siêu thị mua một cây kem về, đưa cho Thịnh Vân Trạch một cái. Thịnh Vân Trạch không ăn, Đoạn Di thèm rỏ rãi, thấy hắn không ăn liền chìa tay ra đòi.

Phòng y tế bận rộn, Tống Bách Kiều không để Đoạn Di ở lại lâu, đuổi khéo hai người.

Đoạn Di được Thịnh Vân Trạch dìu, vừa cắn kem vừa nhón chân nhảy lò cò.

Không biết sao nhìn Đoạn Di lúc này Thịnh Vân Trạch cứ tưởng tượng trên đầu cậu có thêm hai cái tai thỏ, thiếu chút nữa đã bị vẻ đáng yêu ấy làm rung động, vội vàng dời mắt.

"Cậu đi được không đấy?" – Thịnh Vân Trạch thấy cậu nhảy lò cò khó nhọc, đề nghị: "Tôi cõng cậu nhé?"

Đoạn Di vội vàng nói: "Đàn ông con trai không thể nói không được!"

Chủ yếu là sợ Thịnh Vân Trạch thật sự cõng cậu.

Tuy không phải lần đầu tiên được Thịnh Vân Trạch cõng nhưng giữa thanh thiên bạch nhật mặt cậu dày đến đâu cũng không chịu nổi.

"Ý tớ là, như vậy… không hay lắm…" – Đoạn Di cũng không nói rõ là không hay chỗ nào, ấp úng: "Làm tổn hại hình tượng oai phong lẫm liệt của tớ…"

Thịnh Vân Trạch không nói gì. Kem của Đoạn Di tan chậm nhưng trên tay cũng đã dính ít nước.

Xung quanh bỗng im lặng.

Cậu hỏi: "Lúc nãy sao cậu lại bế tớ?"

Lúc đó đầu óc Đoạn Di trống rỗng.

Lúc Thịnh Vân Trạch trước mặt bao nhiêu người bế cậu lên, cậu thậm chí còn không nghe thấy tiếng gió, trong đầu chỉ còn lại tiếng tim đập như sấm.

Cũng không biết là ảo giác hay gì, cậu tựa vào lòng Thịnh Vân Trạch, dường như nghe được nhịp tim của cả hai người.

Tay Thịnh Vân Trạch đặt trên vai cậu siết chặt, cố tỏ vẻ bình tĩnh: "Không thì cậu đi kiểu gì? Nhiều người như vậy, cậu định bò ra ngoài à?"

Đoạn Di rối rắm: "Thì cậu có thể dìu tớ…"

Thịnh Vân Trạch: "Cậu không muốn tôi cõng à?"

Đoạn Di: "…"

Cũng không phải là không muốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!