Chương 24: Khoe khoang*

Giải thích tên chương:   là một thành ngữ này thường được dùng theo nghĩa bóng để chỉ hành động khoe khoang, tự đắc, làm màu mè, cố ý gây sự chú ý với người khác một cách lố lăng, phản cảm.

"Sao mình cảm thấy tình hình không ổn tí nào vậy…" Tưởng Vọng Thư lên tiếng trong áp lực đè nén.

Đoạn Di dường như hoàn toàn không nhận ra sóng ngầm mãnh liệt giữa hai người, lên tiếng khuyên nhủ Nam Dã: "Cậu về đi."

Khóe miệng Thịnh Vân Trạch nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt khẽ động, có chút đắc ý.

Chưa đắc ý được hai giây, Đoạn Di nhìn Nam Dã, thản nhiên nói: "Lát nữa tôi qua tìm cậu."

Nụ cười khóe miệng Thịnh Vân Trạch lập tức cứng đờ.

Đoạn Di vẫn chưa nhận ra mình vừa nói gì sai.

Tới lượt Nam Dã đắc ý, nụ cười của cậu ta thêm phần phách lối, không hề che giấu khiêu khích trong mắt khi liếc nhìn Thịnh Vân Trạch.

Cậu ta quay sang nhìn Đoạn Di: "Được, liên lạc qua điện thoại."

Sau đó cúi người, một tay đè lên vai Tưởng Vọng Thư, thần bí hạ thấp giọng: "Cậu canh chừng Thịnh Vân Trạch giúp tôi."

Tưởng Vọng Thư khó hiểu: "Vì sao? Đồng chí Tiểu Nam, sao nói chuyện phải ghé sát thế, chúng ta là cán bộ làm công tác bí mật chứ có phải dân chính trị đâu mà toàn dùng thuật ngữ chuyên môn thế?"

Nam Dã: "Bớt giả ngu đi, cậu không nhìn ra Thịnh Vân Trạch có ý gì với Đoạn Di sao?"

Tưởng Vọng Thư khuyên nhủ cậu ta: "Cậu đừng tự mình đa tình nữa, cứ nhìn ai cũng tưởng là tình địch hết vậy? Hoa khôi với Đoạn Di chỉ là bạn bè thuần khiết thôi. Với cả, tôi nhắc cậu một câu, cậu đã phân hóa thành Alpha rồi, đừng suốt ngày bám lấy Đoạn Di nữa, "Trên đời thiếu gì…"

Nam Dã: "Tôi không. Dù sao cậu phải canh chừng Thịnh Vân Trạch giúp tôi, không cho Đoạn Di ở riêng với hắn ta, nghe rõ chưa? Nếu hai người bọn họ mà nảy sinh chút gì thì cậu cứ liệu hồn đấy."

Tưởng Vọng Thư: "Mẹ nó… Chuyện này mà mình cản được à? Nếu mình có khả năng đó thì đã bóp chết mối tình thanh xuân vườn trường của cậu với Đoạn Di từ tám trăm năm trước rồi!"

Nam Dã đứng thẳng người: "Đoạn Di, tớ đi đây!"

Cậu ta vẫy tay.

Đoạn Di đang bận rộn thống kê số người rời sân với chị Mã, chỉ vẫy tay với Nam Dã: "Đi đi, đi đi."

Nam Dã không vui: "Cậu trả lời qua loa quá đấy. Lúc nhỏ còn gọi tôi là anh cơ mà?"

Đoạn Di: "Nên gọi cậu là em đấy, cậu lớn hơn tôi có mấy tháng. Hay cậu muốn quay lại cái thời mẫu giáo, lúc đó cậu toàn gọi tôi là ba?"

Nam Dã vênh váo nhìn Thịnh Vân Trạch, dường như đang nhắc nhở bản thân về mối quan hệ hơn mười năm với Đoạn Di. Sau khi khoe khoang xong, cậu ta mới thực sự rời đi.

"Này, Bí thư, cậu đã nhận số báo danh chưa?" Chị Mã lôi ra một tờ giấy nhàu nát với đầy những dấu tích sửa đi sửa lại từ bên dưới, sau khi xác định là của Thịnh Vân Trạch, liền hạ thấp giọng: "Của cậu cùng nhóm với Đoạn Di, lát nữa hai đứa cùng nhau đến điểm danh nhé."

Tưởng Vọng Thư đang xé một cuốn sổ tay nhỏ, được tặng kèm khi mua tạp chí "Tri âm", bên trong toàn là giấy trắng. Sau khi cậu ta xé bỏ bìa, mỗi tờ xé làm bốn phát cho các bạn trong lớp không đăng ký thi đấu môn nào.

"Lão đại có lệnh, mỗi người ít nhất phải viết năm bài tường thuật, mỗi bài được cộng hai điểm, những lỗi các cậu hay mắc phải như ăn vặt trong giờ học, nói chuyện riêng trong ký túc xá, bị ghi tên… đều có thể xóa bỏ được trong ngày hôm nay, tranh thủ thời gian mà "cày" điểm đi."

Trong chớp mắt, mảnh giấy nhỏ trong tay Tưởng Vọng Thư đã bị vơ vét sạch sẽ.

Ở khu vực khán đài của lớp 12/1, người thì mượn bút, người thì tra cứu tài liệu.

Tưởng Vọng Thư đã sớm vào văn phòng giáo viên, tải xuống tất cả những bài tường thuật hay về Hội khỏe Phù Đổng trên mạng, tổng cộng năm trang giấy, đưa cho Đầu bằng: "Nhớ đừng có chép giống y chang đấy."

Quay sang chị Mã: "Chị, lát nữa chị cho bọn nó xem lịch thi đấu, đừng để nhầm nội dung thi đấu. Năm ngoái lúc Đoạn Di chạy 1500m, Giản Kiều lại điền nhầm thành nhảy xa tại chỗ, thông báo trước toàn trường, tên hai người còn bị treo trên diễn đàn, mất mặt chết đi được."

"Được, lát nữa chị chép tay phát cho bọn nó, Hách San San đâu rồi? Không phải nó quen phó đài của đài phát thanh sao? Bảo nó cho lớp mình lên sóng nhiều chút. Cộng điểm cho cả lớp, đừng để lớp 2 vượt mặt."

"Sáng nay nó thi nhảy xa, chiều về mình nói với nó sau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!