Lúc Alpha đánh dấu Omega, ngoại trừ dấu hiệu cuối cùng không thể bị che lấp thì những dấu hiệu tạm thời như trên cổ Đoạn Di hoàn toàn có thể bị thay thế.
Chỉ cần một Alpha mạnh hơn cắn một cái lên đó.
Ý nghĩ ấy như thiêu đốt Thịnh Vân Trạch, hắn vội vàng chạy về kí túc xá, xả ngay một dòng nước lạnh.
Đầu bằng giật bắn mình khi thấy hắn về muộn như vậy, tay còn đang cầm quyển bài tập của hắn bỗng trở nên ngượng ngùng.
"Sao thế, Thịnh ca?" Đầu bằng vội vàng đặt quyển bài tập xuống: "Gần tháng 11 rồi đừng tắm nước lạnh nữa, coi chừng cảm lạnh."
Thịnh Vân Trạch cởi trần, lau khô tóc, để lộ cơ bụng khiến Đầu bằng nhìn mà thèm thuồng: "Cậu tập tành kiểu gì đấy?"
Vừa không quá đô, vừa không quá gầy, làn da trắng sáng, giọt nước lăn dài trên đó, vóc dáng cân đối đẹp đẽ hệt như người mẫu photoshop trong tạp chí! Không, phải nói là photoshop cũng không dám làm quá như vậy.
Thịnh Vân Trạch mặc áo phông, đeo tai nghe kéo ghế ngồi xuống.
Đầu bằng lập tức đưa khoai tây chiên qua: "Ăn không? Mới cướp được của thằng Ba đấy."
"Không cần. Bài tập của tôi đâu?"
"Lão Tam lấy đi chép rồi, tôi định chép bài kiểm tra tuần của cậu, kết quả cậu chưa làm xong."
Thịnh Vân Trạch nhặt bút lên: "Còn hai câu hỏi lớn nữa."
"Vậy cậu làm trước đi, xong rồi tôi chép."
Kết quả của Đầu bằng trong lớp lúc nào cũng lẹt đẹt lại còn lười biếng, không có tính tự giác. Đã thế còn một hai ngày nữa là đến hội thao rồi, tâm hồn cậu ta sớm đã bay ra sân vận động chẳng thể nào tập trung làm bài được.
Thật ra lúc này mọi người đều bồn chồn như vậy cả. Kể từ ngày khai giảng lớp 12, chương trình học luôn là hai tiết Toán, hai tiết Lý cộng thêm buổi tối tự học sửa bài giảng bài xoay vòng, cuối tuần còn phải học bù. Hai tháng trôi qua, học sinh như bị lột một lớp da.
Hội thao đến thật đúng lúc, thiếu niên mười mấy tuổi sao kìm lòng cho nổi, người có thể bình tĩnh ngồi làm bài tập như Thịnh Vân Trạch chắc cả trường Nhị Trung cũng chẳng tìm được năm người.
Đầu bằng thở dài một hơi, cảm thán quả nhiên thần tiên khác biệt với người thường.
Cậu ta đâu biết rằng, "thần tiên" Thịnh Vân Trạch đang nhìn bài tập mà đầu óc trống rỗng, chỉ toàn là hình ảnh cái cổ thon dài trắng nõn như thiếu nữ của Đoạn Di.
Cửa phòng bị gõ, Triệu Lai nói vọng vào: "Đầu bằng, gọi Lớp trưởng ra."
Đầu bằng vỗ nhẹ lên vai Thịnh Vân Trạch, hắn tháo tai nghe xuống. Đầu bằng nói: "Triệu Lai tìm cậu kìa."
"Tôi vào nhé?" Triệu Lai nhét hai tờ giấy in cho Thịnh Vân Trạch: "Thầy Hà bảo tôi đưa cho cậu lời khai mạc hội thao. Cậu học thuộc đi, tranh thủ tìm thời gian tập dượt với Giản Kiều nhé."
Đầu bằng ngạc nhiên: "Sao thầy Hà không tìm Lớp phó?"
Hội thao trường Nhị Trung khai mạc, luôn là Giản Kiều và Đoạn Di làm MC, từ năm lớp 10 đến lớp 11, đã hai năm rồi.
Hơn nữa, MC chương trình văn nghệ lớn của trường Nhị Trung, hoặc là thông báo đột xuất trong lễ hội trường, đều là tìm Giản Kiều hoặc Đoạn Di.
"Hình phạt của Đoạn Di vẫn còn treo trên bảng thông báo chưa gỡ xuống kia kìa. Lần này hội thao lại còn tổ chức chung với trường Thất Trung, thầy Hà không biết xấu hổ à?" Triệu Lai phàn nàn: "Hơn nữa Đoạn Di cũng từ chối rồi, nói là cậu ấy không khỏe."
Thịnh Vân Trạch hơi nghiêng đầu: "Không phải đã khỏi rồi sao? Cậu ấy lại không khỏe à?"
Trong lòng Triệu Lai thầm oán: Cậu quan tâm đến chuyện của Đoạn Di làm gì?
Chuyện Thịnh Vân Trạch và Đoạn Di không ưa nhau bắt đầu từ diễn đàn trường học lan truyền ra ngoài cho đến nay vẫn in sâu trong lòng mọi người. Tuy gần đây quan hệ của bọn họ đã dịu đi nhưng những người quen biết Đoạn Di đều cảm thấy nếu Thịnh Vân Trạch mà hỏi gì về Đoạn Di, thì đó chính là cáo mượn oai hùm, không có ý tốt.
"Ai mà biết được, tí nữa tôi qua xem cậu ấy."
Đầu bằng kinh ngạc: "Sao lại tổ chức chung với Thất Trung, tin đồn trên diễn đàn là thật à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!