Chương 21: (Vô Đề)

"Đoạn Di, cậu đỡ chưa?" Tưởng Vọng Thư rót nước nóng, đặt lên bàn Đoạn Di.

Cậu ta đạp lên bậc thang sắt của giường tầng, bám lấy thanh chắn, ân cần hỏi: "Cậu nằm liệt giường hai ngày rồi, vẫn chưa khỏe lên sao?"

Khỏe rồi.

Đoạn Di nhắm mắt, thầm trả lời trong lòng.

Tối qua đã khỏi rồi, pheromone của Thịnh Vân Trạch thật sự rất hiệu quả, quả nhiên là Alpha của cậu, độ phù hợp thật sự cao.

Chỉ là –– chỉ là cậu chưa nghĩ ra biểu cảm gì để dậy. Thuận tiện phải đối mặt với Thịnh Vân Trạch trong lớp như thế nào.

Đoạn Di thầm nghĩ: Thà rằng thiêu chết tôi đi cho xong!

Tưởng Vọng Thư tự nói: "Cậu với Thịnh Vân Trạch sao vậy?"

Đoạn Di bỗng mở to mắt, bật dậy từ trên giường: "Cậu ấy làm sao? Nhắc đến tớ à?"

"Không có, chỉ thấy hai ngày nay khí áp của cậu ấy thấp đến đáng sợ, thầy giáo cũng không dám gọi cậu ấy đứng dậy trả lời câu hỏi."

Đoạn Di lẩm bẩm: "Giáo viên lúc nào chẳng không gọi cậu ấy trả lời câu hỏi…"

Cậu lại nằm vật xuống giường.

Thịnh Vân Trạch khí áp thấp, chẳng phải là đang tức giận sao?

Lý do cậu ấy tức giận, chẳng phải là vì mình sao?

Đoạn Di ôm gối trở mình, ruột gan đều xanh lét vì hối hận. Nhớ đến chuyện xảy ra ở phòng âm nhạc tối hôm đó, Đoạn Di hận không thể tự sát chuộc tội.

Xấu hổ là một chuyện, chủ yếu là quá mất mặt.

Tối hôm đó, sau khi Đoạn Di tỉnh táo lại, cả người đều ướt đẫm, nhất là chỗ đó, cậu còn dạng hai chân quỳ trong lòng Thịnh Vân Trạch, quần ướt đến mức không dám đứng dậy, sợ rằng sẽ dính vài đường trong suốt lấp lánh.

Đương nhiên đây còn chưa phải là điều khó xử nhất. Thịnh Vân Trạch không phải Liễu Hạ Huệ, cơ thể cũng không có vấn đề gì. Đoạn Di cứ thế ngồi trong lòng anh cọ xát lung tung, pheromone mùi sữa ngọt ngào gần như đã biến thành một màn sương mù nồng đậm bao bọc lấy hai người, hòa quyện cùng pheromone của Thịnh Vân Trạch mà không hề bài xích.

Thế nên! nam thần! đã có! phản ứng.

Đoạn Di nhớ lại tâm trạng lúc đó của mình, gần như muốn đào một cái hố chôn sống bản thân rồi để Thịnh Vân Trạch đóng nắp quan tài cho mình luôn cho rồi.

Cậu không đứng dậy cũng không ngồi xuống, đỏ mặt cứng đờ trong lòng Thịnh Vân Trạch, khiến đối phương chìm trong một vùng mềm mại, không dám nhúc nhích, nhưng cũng đã bị cậu làm cho rối tinh rối mù.

Phòng âm nhạc chưa bao giờ yên tĩnh như vậy. Đoạn Di nhắm mắt lại rụt cổ như rùa rụt đầu. Không nhìn thấy thì sẽ không làm sao, nắm chặt lấy vạt áo đồng phục của Thịnh Vân Trạch.

Chờ đến khi Đoạn Di không còn cảm nhận được độ cứng nữa, Thịnh Vân Trạch mới im lặng mặc áo khoác đồng phục cho cậu, chỉnh trang lại quần áo, hai người im lặng suốt quãng đường, đến tầng bốn thì đường ai nấy đi, mỗi người trở về ký túc xá của mình.

Tưởng Vọng Thư thấy cậu sắc mặt khó coi như vậy, lo lắng nói: "Hai người không có chuyện gì chứ, Thịnh Vân Trạch từ sau khi đưa cậu đến bệnh viện về mỗi ngày đều lạnh mặt, cứ như vợ theo người ta chạy mất. Rốt cuộc là cậu với cậu ấy làm sao vậy? Chẳng lẽ là cậu ngang nhiên cướp đoạt Giản Kiều sao? Không đúng, nam thần cũng không thích Giản Kiều, rốt cuộc là cậu làm cái gì…"

Đoạn Di uể oải nói: "Không làm gì cả."

Chỉ là lúc phát tình nhất thời không kiềm chế được thái độ của mình, trêu chọc Thịnh Vân Trạch thôi.

Không đúng không đúng, Đoạn Di thầm nghĩ. Chuyện này đâu phải trêu chọc là có thể lấp liếm cho qua! Rõ ràng là cậu đã đè Thịnh Vân Trạch lên giường hôn kiểu Pháp đấy!

"A a a a a a a a a!!!" Đoạn Di vừa nhớ tới chuyện này, mặt đỏ bừng vì thẹn, kéo chăn trùm kín mít.

Tưởng Vọng Thư ngồi xuống giường cậu kéo chăn ra: "Cậu nói chuyện cho tử tế coi, kêu la cái gì?!"

Lúc này Đoạn Di đã hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!