"Lớp phó Đoạn, cậu không đi ăn à?" Tưởng Vọng Thư cầm tờ giấy phép trở về. Vừa thấy Đoạn Di bám dính lấy người ta không buông tay, nhất thời kinh hãi.
"Tiểu Đoạn, làm gì thế hả, tỉnh táo chút đi, có giấy rồi, anh dẫn cậu đi ra ngoài."
Tưởng Vọng Thư gỡ tay Đoạn Di ra, lúc Đoạn Di bị sốt sức lực không lớn, nhưng rõ ràng là đang bám rất chặt, Tưởng Vọng Thư kéo ra cũng rất mất sức, thậm chí khiến Thịnh Vân Trạch lảo đảo một cái.
"Cậu đưa cậu ấy đến bệnh viện?" Thịnh Vân Trạch nghiêng đầu.
Tưởng Vọng Thư: "Ừ, Lão Đoạn sốt cao lắm, tối nay phiền cậu thu bài tập, rồi điểm danh nữa nhé. À phải rồi, giúp tôi xin phép cô giáo chủ nhiệm cho tôi và Đoạn Di nữa. Tối nay cậu quản lý lớp tự học luôn nhé."
Đoạn Di mơ mơ màng màng không chịu dậy, Thịnh Vân Trạch hỏi thêm một câu: "Đã uống thuốc chưa?"
Tưởng Vọng Thư: "Cậu ấy không chịu uống."
Thịnh Vân Trạch: "…"
Tưởng Vọng Thư cảm thấy nói ra hơi mất mặt, nhưng mất mặt cũng là mất mặt của Đoạn Di, cậu ta không chút do dự bán đứng bạn: "Sợ đắng."
Nghĩ một chút, lại bổ sung: "Haizz được rồi, thật ra là thế này, Đoạn Di nuốt không trôi thuốc."
Thịnh Vân Trạch: "Nuốt không trôi thuốc là sao?"
Tưởng Vọng Thư bất lực: "Chính là không nuốt trôi đó, từ nhỏ đã vậy rồi, ngay cả nước cũng không nuốt trôi, cứ ngậm trong miệng cho tan ra. Nếu không thì cậu ấy sẽ nôn hết ra. Dù sao thì cũng là cậu ấy chịu khổ. Haizz, cậu không hiểu đâu, tên Tiểu Đoạn này không có ưu điểm nào khác, chính là đặc biệt đỏng đảnh, tiểu thư còn chẳng bằng."
Thịnh Vân Trạch: "Thuốc pha nước cũng không uống?"
Tưởng Vọng Thư: "Càng không chịu. Với cậu ta thì cái đó giống như việc đổ thuốc bột trong viên nang ra pha vào nước, chẳng khác nào ngậm trong miệng để cho tan ra cả."
Thịnh Vân Trạch: "…"
Hắn nhặt hộp thuốc trên bàn lên, chọn một gói thuốc trị cảm có vẻ nhẹ dịu, sau đó trở về chỗ ngồi lấy cốc nước của mình đi đến bình nước nóng rót đầy nước sôi. Sau khi đổ thuốc trị cảm vào, nước lập tức chuyển sang màu nâu xám.
Tưởng Vọng Thư thụ sủng nhược kinh: "Lớp trưởng… cậu… cậu đang pha thuốc cho Tiểu Đoạn đấy à?"
Thịnh Vân Trạch: "Không thì cậu uống?"
Tưởng Vọng Thư bỗng nhiên có cảm giác như gả con gái, vỗ vai Đoạn Di: "Chồng cũ đích thân pha thuốc cho cậu, cậu không dậy nể mặt cậu ấy uống hai ngụm đi?"
Nói xong, không đợi Đoạn Di đáp lời, trong lòng Tưởng Vọng Thư đã hiểu rõ, bèn mở miệng: "Lớp trưởng, cậu đừng pha cho cậu ấy nữa, chắc chắn cậu ấy không uống đâu."
Thịnh Vân Trạch không để ý đến Tưởng Vọng Thư, đặt cốc nước lên bàn: "Uống."
Ánh mắt Đoạn Di lặng lẽ dời đến chiếc cốc của Thịnh Vân Trạch. Hắn dùng chiếc cốc rất bình thường, nhìn có vẻ không có gì thu hút.
Thịnh Vân Trạch sau khi nói hai chữ này xong cũng không đi, cứ đứng im tại chỗ.
Tưởng Vọng Thư không hiểu sao cảm thấy bầu không khí có chút căng thẳng, kỳ thực cậu ta đã sớm cảm thấy Thịnh Vân Trạch là tên S trá hình…
Trăm nghe không bằng một thấy, chỉ với câu nói của hăn dành cho Đoạn Di, Tưởng Vọng Thư bỗng dưng cảm thấy có chút mùi vị tình dục, ngượng ngùng chết mất.
Chắc chắn là não cậu ta có vấn đề rồi.
Đoạn Di cũng trực tiếp biểu diễn cho cậu ta xem não có vấn đề là như thế nào. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tưởng Vọng Thư, nhăn mặt uống hết chỗ thuốc của Thịnh Vân Trạch.
Cậu thè đầu lưỡi ra, đầu lưỡi hơi đỏ, nhìn có vẻ mềm mềm, theo bản năng liếm liếm miệng cốc, sau đó rùng mình một cái: "Khó uống chết đi được, còn không bằng đắng, cái mùi vị quái gì thế này, chẳng ngọt cũng chẳng chua."
Tưởng Vọng Thư đứng ngây người ra một lúc, không hiểu sao mặt lại hơi đỏ.
Đoạn Di mà liếm miệng cốc một mình, Tưởng Vọng Thư còn chê cậu ta giống chó con, trông ghê tởm. Giờ Thịnh Vân Trạch lại ở bên cạnh nhìn, Tưởng Vọng Thư bỗng nhiên cảm thấy sai sai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!