Chương 19: Cơn sốt nhẹ

"Hôm nay sao cậu ta không bám theo giáo thảo nhà ta nữa nhỉ?" Hách San San ghé vào bàn, vừa chép bài tập Toán vừa hỏi Tưởng Vọng Thư.

"Chắc là đang trong thời kì hiền giả của đàn ông ấy mà." Tưởng Vọng Thư uống một ngụm sữa đậu nành, cảm khái, "Nhìn lâu quá thì chán thôi."

"Ý cậu là sao?"

"Có lẽ tiểu Đoạn cuối cùng đã nhận ra sự trơ trẽn của mình. Sau khi bị giáo thảo nghiêm khắc khiển trách, cậu ta đã quyết tâm hối cải, kiên quyết từ bỏ, trở thành một người đàn ông dũng cảm buông tay, không bao giờ quấy rầy người ta nữa."

Nói xong, cậu huých khuỷu tay vào người Đoạn Di đang nằm gục trên bàn: "Phải không, Đoạn bảo bối?"

"Phiền quá."

Giọng điệu khó chịu.

Hách San San hỏi: "Cậu ấy bị sao thế?"

Tưởng Vọng Thư đáp: "Đến tháng rồi, tâm trạng không tốt, hôm nay cậu đừng chọc cậu ấy."

Đoạn Di đeo khẩu trang, đầu óc nóng bừng, cơn sốt nhẹ kéo dài suốt cả buổi sáng.

Tối hôm qua, cậu như kẻ biến thái mà cọ cọ vào người Thịnh Vân Trạch, về đến kí túc xá thì hối hận muốn chết.

Mình đã làm cái quái gì vậy? Chết tiệt! Mình bị điên rồi sao? Đúng là rượu vào lời ra, dám cả gan làm ra chuyện trêu chọc Thịnh Vân Trạch.

Đoạn Di bực bội vùi đầu vào khuỷu tay, không dám nhắn tin liên lạc với Thịnh Vân Trạch, thậm chí còn không có dũng khí ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

— Xấu hổ quá.

Sao cậu có thể khiến mọi chuyện trở nên ngại ngùng như vậy chứ? Đoạn Di da mặt dày đến đâu cũng không dám đối diện với Thịnh Vân Trạch nữa.

Cũng may Thịnh Vân Trạch vẫn là đóa hoa cao ngạo, Đoạn Di có bám lấy hắn hay không, hắn vẫn ung dung, điềm tĩnh, không có gì khác biệt so với thường ngày.

Cũng không biết Thịnh Vân Trạch có mắng chửi tổ tông mười tám đời nhà cậu sau lưng hay không…

Tiết hai kết thúc, đến giờ giải lao, trời mưa nên nhà trường hủy bỏ hoạt động chạy bộ, ba mươi phút là đủ để học sinh nghỉ ngơi.

Tưởng Vọng Thư đang ôm sách Vật lý miệt mài học tập. Cậu ta trong kỳ thi khảo sát đầu năm lớp 12 đã giành được vị trí thứ nhất của lớp với 667 điểm, bỏ xa Thịnh Vân Trạch 40 điểm, khiến mẹ Tưởng Vọng Thư sợ hãi đến mức phải chạy đến chùa Linh Ẩn thắp hương bái Phật vào ban đêm.

"Mình đã nói với mẹ mình rồi, kỳ thi cuối kỳ năm ngoái là do Thịnh Vân Trạch không đến thi nên mình mới đứng nhất, bà ấy cứ khăng khăng là mình tiến bộ vượt bậc, đuổi kịp Thịnh Vân Trạch." Tưởng Vọng Thư vừa ghi chú vừa than thở, "Làm hại mình năm nay còn bị bổ nhiệm làm lớp trưởng học tập, chết tiệt, mình thực sự không muốn làm!"

Thành tích của cậu ấy rất ổn định, từ năm lớp 10 đến nay cơ bản đều nằm trong top 10. May mắn thì đứng nhất, chẳng hạn như lúc Thịnh Vân Trạch bận tham gia cuộc thi không kịp về trường thi,. Những lần khác đều đứng thứ ba hoặc thứ năm, phong độ ổn định.

Thịnh Vân Trạch là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh lớp 10 năm đó. Đến lớp 10A1 tập hợp toàn nhân tài của trường Nhị Trung, thành tích vẫn luôn dẫn đầu, tóm lại là kiểu người thi thế nào cũng đứng nhất.

Lớp 10A1 là lớp thực nghiệm của Nhị Trung, ngoại trừ Đoạn Di là "hàng fake", những học sinh còn lại đều là học bá chính hiệu.

Giờ giải lao cũng chẳng thấy mấy ai chạy ra ngoài chơi, ai nấy đều ôm sách vở ôn tập trong lớp, cũng có người vừa ôn bài vừa ăn vặt.

"Đoạn Di!" Nam Dã gõ cửa sổ.

Cậu ta không kiêng dè, đi thẳng vào từ cửa sau, Tưởng Vọng Thư lớn tiếng nói: "Làm gì đấy? Không phải lớp mình thì cấm vào!"

Nam Dã: "Tránh ra, không tìm cậu, tôi tìm Đoạn Di."

Tưởng Vọng Thư: "Đồng chí Tiểu Nam, tôi phải nhắc nhở cậu một chút. Bây giờ cậu chỉ là chồng cũ của Tiểu Đoạn thôi."

Nam Dã buột miệng hỏi: "Sao không phải chồng trước?"

Tưởng Vọng Thư thở dài: "Chuyện này nói ra rất dài, chồng trước đã có chủ khác rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!