Chương 16: (Vô Đề)

Đoạn Di say thật rồi.

Tưởng Vọng Thư nhận ra điều đó khi thấy Đoạn Di đang gục mặt xuống bàn, sụt sịt khóc.

Cậu vừa khóc vừa lảm nhảm, lúc thì nói nhớ hắn, muốn về nhà, lúc thì lại nói hắn tốt, hắn không tốt.

Tưởng Vọng Thư nghe mà đau đầu.

"Ôi trời ơi tổ tông ơi, cậu nhớ ai vậy? Muốn về đâu? Ai tốt ai không tốt? Không ngờ cậu cũng là kẻ si tình đấy nhỉ?" Tưởng Vọng Thư đỡ cậu dậy khỏi bàn, an ủi: "Rồi rồi, hôm nay coi như biết cậu với Giản Kiều tình sâu nghĩa nặng. Không phải chỉ là gọi điện tỏ tình với hội trưởng Thịnh không được thôi sao, có cần phải đau lòng thế không? Tiểu Đoạn của chúng ta thật sự trưởng thành rồi, biết mua rượu giải sầu vì tình yêu…"

Đoạn Di: "Ọe…"

Tưởng Vọng Thư: "…"

Đoạn Di nôn khan, súc miệng vẫn chưa tỉnh rượu.

Giản Kiều gọi điện thoại cho Thịnh Vân Trạch không được, nhìn chằm chằm vào khung thoại WeChat đến muốn thủng màn hình.

Bạn bè an ủi: "Đừng nhìn nữa, hay là lát nữa cậu gọi lại đi."

Giản Kiều buồn bã.

Người bạn nhìn sang Đoạn Di, ghé sát tai Giản Kiều nói nhỏ: "Hay là cậu đi xem Đoạn Di thế nào đi, cậu ấy có vẻ buồn lắm, mình thấy cậu ấy khóc nữa."

Giản Kiều quay đầu, vẻ mặt khó xử: "Nhưng… mình với cậu ấy chỉ là bạn, mình an ủi thế nào được…"

Người bạn: "Thật ra mình thấy Đoạn Di rất tốt, là Alpha, gia đình lại giàu có, còn đẹp trai, cao ráo nữa. Mặc dù đôi khi hơi ngốc, nhưng mà rất đáng yêu."

Nghĩ ngợi một chút, cô nàng bổ sung: "Chỉ có điều thành tích học tập hơi kém, nhưng cậu ấy vẽ đẹp mà, chắc chắn sau này sẽ thi vào Học viện Mỹ thuật, với năng lực của cậu ấy thì đủ điểm thôi, thêm nữa gia đình còn có điều kiện, nhét chút tiền là vào được. Học viện Mỹ thuật cũng là trường top đấy. Mà con nhà giàu thì cần gì phải học giỏi làm gì? Quan trọng nhất là cậu ấy thích cậu, tại sao cậu lại bỏ qua người thích mình mà đi theo đuổi đóa hoa cao ngạo trên núi kia chứ?

Chinh phục hắn ta khiến cậu thấy sung sướng lắm hả?"

Giản Kiều: "Tớ biết cậu nói gì mà. Nhưng mình đâu phải thích tiền của Đoạn Di. Con người cậu ấy tốt, tớ cũng muốn làm bạn với cậu ấy, nhưng mà chỉ là không thích thôi."

Người bạn: "Thịnh Vân Trạch thì tốt chỗ nào chứ? Chỉ là học giỏi, đẹp trai cực phẩm, ngày nào cũng được nhận thưởng, nhân phẩm tốt, giữ mình trong sạch, lạnh lùng, bí ẩn, ngầu lòi, kiểu người thích làm lơ người khác như cậu ta các cậu cũng mê như điếu đổ, gia cảnh tốt…"

Liệt kê một hồi, cô bạn im lặng: "Hình như… cũng ưu tú thật…"

Giản Kiều do dự một lát, không chịu được nữa liền đứng dậy.

"Đoạn Di uống bao nhiêu rồi? Sao cậu không để ý cậu ấy chút nào, tửu lượng cậu ấy kém lắm."

Giản Kiều ngồi xuống bên cạnh Đoạn Di, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.

Tưởng Vọng Thư vẫn luôn cho rằng Đoạn Di đau lòng vì tình, thở dài lắc đầu: "Kiều muội muội, cậu hỏi tôi? Sao cậu không tự hỏi mình xem, tiểu Đoạn chỉ có một lòng hướng về cậu, nhìn mà cũng đau lòng."

Giản Kiều thở dài: "Cậu ấy sao lại cố chấp như thế chứ, thích một cô gái khác không tốt sao?"

Cô lo lắng hỏi Đoạn Di: "Cậu nói xem cậu thích mình chỗ nào, mình sửa còn không được sao?"

Tưởng Vọng Thư vội vàng xen vào: "Cậu ấy chỉ thích cậu không thích ai khác."

Giản Kiều trợn mắt: "Xéo!"

Người bạn đột nhiên đứng dậy, chạy xộc đến bên cạnh Giản Kiều, kéo áo cô.

Giản Kiều đang định hỏi xem sao thì vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một thiếu niên Alpha dáng người cao ráo đứng đối diện bên kia đường.

Khí chất lạnh lùng, hình như vừa mới đến, mặc áo khoác đồng phục trường Nhị Trung, quần jean ống suông, ống quần xắn lên vài vòng, đi giày thể thao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!