Edit: mienkhonghanh
"Lớp trưởng Đoạn, làm gì đấy?" Đầu Bằng tắm xong, từ ký túc xá đi ra ngoài bình nước nóng, tay xách phích nước, nhìn thấy Đoạn Di đi tới đi lui ở hành lang.
Buổi tự học buổi tối đã tan từ lâu, những người nên tắm rửa cũng đã tắm xong xuôi, Đoạn Di mặc một bộ đồ ngủ mùa thu bằng nhung mềm mại, đứng ở hành lang hứng gió lạnh.
Giữa thu trời vừa trở lạnh, khiến Đoạn Di run cầm cập.
Thế nhưng chưa gặp được Thịnh Vân Trạch, cậu không muốn đi.
"Ồ, mình..."
Đầu Bằng giúp cậu nói ra: "Tìm Bí thư à?"
Giọng nói khá lớn, phỏng chừng trong phòng ngủ cũng có thể nghe thấy.
Đoạn Di gật đầu: "Cậu ấy có trong đó không?"
Đầu Bằng: "Chắc là có, vừa nãy mình còn thấy cậu ấy đi tắm."
Đầu Bằng thò đầu vào phòng ngủ: "Bí thư? Bí thư! Lạ thật, không có ai, hay là đi giặt đồ rồi? Hay là cậu đợi lát nữa lại đến, hoặc là có việc gì tìm cậu ấy, nhắn lại với mình cũng được, mình giúp cậu nói."
Đoạn Di ủ rũ: "Không có việc gì đâu, mình đợi thêm lát nữa."
Đầu Bằng nhìn thời tiết bên ngoài, do dự một chút: "Hay là cậu vào trong đợi đi, bên ngoài lạnh thế này."
Đoạn Di nhớ đến trước khi về phòng ngủ mình đã cãi nhau với Thịnh Vân Trạch, không đủ tự tin để vào.
Cậu một mặt nghĩ: Mẹ nó, sao mình phải không đủ tự tin chứ!
Một mặt lại nghĩ: Vừa rồi bọn mình có tính là cãi nhau không? Chắc là không tính đâu nhỉ, mình còn chưa nổi giận với hắn, mình chỉ hỏi một chút...
Cửa phòng ngủ "cạch" một tiếng mở ra.
Đầu Bằng quay đầu lại, kinh ngạc: "Bí thư, cậu không đi giặt đồ à?"
Thịnh Vân Trạch đang ở trong phòng, Đoạn Di nhìn hắn tha thiết, muốn chờ đối phương lên tiếng cho mình vào.
Nhưng Thịnh Vân Trạch nhất quyết không nói câu đó, Đầu Bằng nhận ra bầu không khí có chút kỳ quái, EQ bỗng nhiên tăng vọt: "Vừa hay mình cũng có chút việc muốn tìm cậu, cậu vào trong ngồi đi, mình lấy nước xong sẽ quay lại."
Đoạn Di đầu óc đang rối bời cũng không phân biệt được có phải Đầu Bằng đang cho mình bậc thang để đi xuống hay không, cậu ở bên ngoài quả thực lạnh cóng rồi.
Vào phòng, trước tiên ngửi thấy một mùi sữa tắm thơm ngát, trong không khí có chút ẩm ướt.
Thịnh Vân Trạch gội đầu xong sấy tóc khô được một nửa, đuôi tóc vẫn còn ướt sũng, dính trên làn da trắng nõn.
Đoạn Di ngồi trên giường Đầu Bằng, không tìm được lời nào để nói, Thịnh Vân Trạch cũng chẳng thèm để ý đến cậu, hai người rơi vào trầm mặc càng thêm kỳ quái.
Cho đến khi Đoạn Di hắt hơi một cái.
Thịnh Vân Trạch mới ngẩng đầu nhìn cậu một cái, vẫn như cũ không nói gì.
Đoạn Di xoa xoa mũi, khuôn mặt bị gió thổi đến trắng bệch, cậu từ hôm qua đã bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu, đến tối sức đề kháng giảm sút, cảm giác choáng váng đầu óc lại càng rõ ràng hơn.
Thịnh Vân Trạch từ trong ngăn kéo lấy ra gói thuốc cảm cúm, pha một cốc rồi đặt trước mặt Đoạn Di.
Đoạn Di đưa tay cào cào mặt bàn, nhìn chằm chằm cục tẩy trên bàn, chính là không nhìn cốc thuốc cảm.
Thịnh Vân Trạch đứng, Đoạn Di liền nhìn thẳng về phía trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!