Edit: mienkhonghanh
Chuyện liên quan đến Nam Dã là như này.
Chưa đầy ba tháng sau khi khai giảng học kỳ một năm lớp 10, tin tức Nam Dã sẽ về nước vào kỳ nghỉ hè đã lan truyền.
Tưởng Vọng Thư kêu lên một tiếng "trời đất", sau đó lại "này" một tiếng, lén đưa điện thoại cho Đoạn Di xem.
Đoạn Di chống cằm, tay phải cầm bút chì kim, đang chơi cờ caro với Giản Kiều.
Nhìn thấy tin nhắn về Nam Dã, cậu bĩu môi: "Lười để ý đến cậu ta."
Tưởng Vọng Thư: "Nếu cậu không chặn cậu ta thì cậu ta đã chẳng tìm tớ?"
Đoạn Di: "Vậy cậu nói với cậu ta, dù đổi bao nhiêu số gọi đến tớ cũng chặn, cậu ta coi tớ là đồ ngốc hay coi thường chỉ số thông minh của tớ? Chẳng lẽ tớkhông nhận ra số nước ngoài à?"
Giản Kiều vẽ một vòng tròn, tò mò: "Ai vậy?"
Đoạn Di: "Không ai cả." Cậu cúi đầu, bực tức nói: "Cậu chơi ăn gian, rõ ràng cậu chỉ có một dấu X..."
Giản Kiều cười lớn: "Kệ, cậu thua rồi, cậu đã hứa với tớ."
Đoạn Di bất đắc dĩ đưa tay ra, đặt lên bàn.
Giản Kiều lấy lọ sơn móng tay, tô tô vẽ vẽ lên tay cậu, tô cho những ngón tay thon dài của Đoạn Di thành màu hồng phấn.
Đoạn Di cạn lời, Giản Kiều vừa tô vừa hỏi Tưởng Vọng Thư: "Màu này có đẹp không?" Rồi lại dỗ dành Đoạn Di: "Là thấy tay cậu đẹp nên tớ mới nhờ cậu thử màu đấy."
Tưởng Vọng Thư rất biết phối hợp với Giản Kiều, nịnh hót: "Chị Kiều, với tay của chị, tô màu gì chẳng đẹp, ai dám chê chứ? Ai dám?"
Vì thế, khi Thịnh Vân Trạch quay lại lớp học, đây chính là cảnh tượng hắn nhìn thấy.
Hắn và Đoạn Di học cùng lớp cũng được gần hai tháng, mối quan hệ của cả hai không thể nói là tốt, nhưng cũng chẳng thể gọi là xấu, chỉ đơn giản là bạn học bình thường.
Nhìn thấy Đoạn Di lại chạy đến chơi với Giản Kiều, ngọn lửa giận vô danh trong lòng Thịnh Vân Trạch càng bùng cháy.
Hồi đầu năm học, hắn biết tin Đoạn Di chia tay Nam Dã.
Đây thực sự là một chuyện đáng mừng, Thịnh Vân Trạch hiếm hoi mới vào xem nhật ký QQ của Đoạn Di, liền bấm like cho dòng trạng thái chia tay này của cậu.
Sau đó, hắn đã kết bạn lại với Đoạn Di, đầu năm lớp 10 lúc giáo viên lập nhóm chat lớp, Thịnh Vân Trạch vì hoảng hốt mà vội vàng xóa số QQ của Đoạn Di trước.
Đoạn Di là lớp trưởng, học sinh trong lớp ai cũng phải kết bạn, Thịnh Vân Trạch cũng không ngoại lệ.
Hơn nữa, lúc khai giảng không hiểu sao hắn lại được bầu làm bí thư chi đoàn, cơ hội chung đụng với Đoạn Di cũng rất nhiều.
Nói đi cũng phải nói lại, việc Đoạn Di chia tay quả thực là quá ngắn ngủi.
Ngắn đến mức Thịnh Vân Trạch còn chưa kịp tận hưởng hết niềm vui ấy thì Đoạn Di lại bắt đầu ân cần với Giản Kiều trong lớp.
Ban đầu hắn không để ý, chỉ tò mò về ly trà sữa xuất hiện đều đặn trên bàn Giản Kiều mỗi ngày, căn bản không nghĩ ngợi gì.
Cho đến một lần, giáo viên vật lý gọi Đoạn Di đứng dậy trả lời câu hỏi.
Đoạn Di vốn chẳng trả lời được câu nào, giáo viên vật lý lại gọi Giản Kiều đứng dậy trả lời.
Lúc này, trong lớp bỗng vang lên một tràng cười ồ, kéo sự chú ý của Thịnh Vân Trạch ra khỏi sách vở.
Hắn ngơ ngác nhìn lên bảng, rồi lại ngơ ngác nhìn các bạn học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!