Chương 116: Ngoại truyện - Nhật ký thầm mến của hoa khôi trường

Edit: mienkhonghanh

"Con thật sự muốn vào trường Nhị Trung sao?" Mẹ Thịnh cầm tờ giấy báo điểm, cau mày xem đi xem lại, miệng lẩm bẩm: "Hiệu trưởng trường Nhất Trung đã gọi điện cho mẹ rồi đấy, chiều nay muốn đến nhà mình gặp con nói chuyện."

Thịnh Vân Trạch ngồi khoanh chân trên sofa, miệng ngậm kẹo que, hai tay bấm điện thoại chơi game, không thèm quay đầu lại: "Không gặp, chiều nay con phải ra ngoài."

Thịnh Vân Khê ngậm kẹo mút, gối đầu lên đùi anh trai, cũng cầm một chiếc máy chơi game khác, hai anh em đang say sưa chém giết trên màn hình.

Thịnh Vân Trạch bực mình vì cô em gái phiền phức, liền nhấc chân lên, bực dọc nói: "Tránh ra coi!"

Cái đầu của Thịnh Vân Khê bất ngờ đập xuống sofa, đau đến mức hít một ngụm khí lạnh, nhân vật trong màn hình cũng chết theo. Thịnh Vân Trạch cười khẩy một tiếng, chế nhạo cô.

Mẹ Thịnh vừa nhìn thấy Thịnh Vân Trạch lại gác chân lên sofa, tức giận cuộn tờ giấy báo điểm đánh vào người hắn: "Bỏ chân xuống cho mẹ!"

"Không thích." Thịnh Vân Trạch cắn một miếng kẹo que, xác định ăn hết rồi mới nhảy xuống sofa, đi dép lê chạy lên lầu, tiếng bước chân nặng nề tạo thành tiếng ồn ào.

Mẹ Thịnh cằn nhằn: "Sao lại không nghe lời như vậy chứ..."

Thịnh Vân Trạch, năm nay vừa tròn mười bốn tuổi.

Bố hắn làm việc trong cơ quan nhà nước, ngày thường rất ít khi gặp mặt.

Mẹ hắn khi thì ở nhà làm nội trợ, khi thì đến trường dạy học.

Còn có một cô em gái song sinh đang du học ở nước ngoài là Thịnh Vân Khê

- mỗi dịp hè về nước là lại gây sự, Thịnh Vân Trạch rất ghét cô.

Nguyên nhân chủ yếu nhất, chính là hiện tại hai người họ trông quá giống nhau.

Thịnh Vân Trạch thời cấp hai trông y hệt cô em gái như từ một khuôn đúc ra, lúc này đặc trưng giới tính thứ hai còn chưa phát triển hoàn toàn, Thịnh Vân Khê và hắn đều là alpha, khuôn mặt khó phân biệt trai gái.

Nếu cắt tóc ngắn, e rằng đến cả mẹ ruột cũng khó mà phân biệt được ai với ai.

Chính vì vậy, Thịnh Vân Trạch từ lúc học mẫu giáo đã được mệnh danh là "hoa khôi của trường", đến tiểu học là "hoa khôi của lớp", đến cấp hai là "hoa khôi của trường", danh hiệu này xem ra sẽ theo hắn đến tận cấp ba.

Hắn còn chưa đến trường Nhị Trung, các diễn đàn của trường học ở Hàng Châu đã bàn tán xôn xao, đoán xem hắn sẽ học trường Nhất Trung hay là trường thực nghiệm bên cạnh.

Thịnh Vân Trạch về phòng, mở điện thoại xem diễn đàn, toàn là mấy thứ nhảm nhí này.

Lướt một lúc, hắn khinh thường "chậc" một tiếng, chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống 17 độ, mức nhiệt mà mẹ hắn mà biết được chắc chắn sẽ hét lên, rồi nổi loạn nằm vật ra giường.

Nếu những bạn học gọi Thịnh Vân Trạch là "bông hoa trên núi cao" nhìn thấy bộ dạng trẻ con và luộm thuộm này của hắn, nhất định sẽ vỡ mộng.

Thực ra Thịnh Vân Trạch chỉ hơi bị "trung nhị" mà thôi, hơn nữa ở trường hắn luôn lạnh lùng ít nói, giữ hình tượng "idol" rất kỹ, về đến nhà liền buông thả bản thân.

Nói cho cùng, hắn cũng chỉ mới mười bốn tuổi.

Hắn thông minh hơn những đứa trẻ khác rất nhiều, từ nhỏ đã được gọi là thần đồng.

Vị thần đồng này từ lúc học mẫu giáo đã khinh thường những đứa trẻ con ranh sụt sịt, chia thế giới thành hai loại người là "tôi" và "lũ ngu ngốc", và coi thường bạn học cùng lớp cho đến tận cấp hai.

Bề ngoài Thịnh Vân Trạch không nói, nhưng trong lòng vẫn có chút tự cao tự đại, cộng thêm tuổi dậy thì là giai đoạn bùng phát hội chứng "trung nhị" -

Vị đồng chí Thịnh Vân Trạch vừa nãy còn đang mải mê chơi game, lúc này nhìn lên bầu trời bên ngoài, bỗng cảm thấy rất u uất, muốn được uống một ly cà phê đen đậm đặc nguyên chất không đường của nước Cộng hòa Costa Rica ở Nam Trung Mỹ.

Mặc dù hắn cũng không biết vì sao lại muốn uống cà phê của vùng đất xa xôi như vậy, cũng không biết vì sao nhất định phải uống cà phê đen đắng.

Hắn cảm thấy như vậy sẽ khiến mình trông "ngầu" hơn so với bạn bè đồng trang lứa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!