Chương 114: Ngoại truyện nhỏ về chuyến xuyên không của Đoạn Di

Edit: mienkhonghanh

"Mấy giờ rồi nhỉ..."

Đoạn Di đang ngủ say như chết, bỗng nhớ ra tiết đầu tiên sáng nay là tiết của giáo viên chủ nhiệm, cậu lập tức bừng tỉnh.

Nhưng rồi cuối cùng vẫn không chịu nổi cơn buồn ngủ, mơ màng thiếp đi.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu đưa tay mò mẫm chiếc điện thoại giấu dưới gối.

Giường ký túc xá ở trường cấp ba số 2 siêu nhỏ, mà giường cậu lại nằm cạnh cửa sổ, ngay dưới điều hòa, chỉ cách tường một khoảng bằng nắm tay, đầu giường chỉ có thanh chắn bằng sắt. Điện thoại để dưới gối, sơ ý một chút là có thể rơi xuống.

Giường Đoạn Di nằm tầng trên, điện thoại mà rơi xuống thì chỉ có nước tan xác.

Vì vậy cậu có một thói quen nho nhỏ, mỗi sáng tỉnh dậy, việc đầu tiên là thò tay xuống gối mò điện thoại.

Sáng nay, vừa mò, Đoạn Di đã thấy có gì đó sai sai.

Có thứ gì đó cản trở bàn tay đang mò mẫm của cậu.

Ấm ấm...

Giống như cơ thể người vậy.

Trong lòng Đoạn Di giật thót một cái, lập tức tỉnh hẳn.

Mở mắt ra, trước mặt là một khuôn mặt phóng đại, vì phóng to quá, khoảng cách quá gần, Đoạn Di nhất thời không nhìn ra người này là nam hay nữ.

Nhưng ở khoảng cách gần như vậy mà vẫn không nhìn thấy khuyết điểm nào trên mặt, hơn nữa lông mi vừa dài, đôi môi vừa đỏ, là con gái sao?

Má ơi?!!!

Đoạn Di bừng tỉnh, chẳng kịp suy nghĩ gì liền đẩy Thịnh Vân Trạch ra thật mạnh, suýt chút nữa thì hét lên: "Cậu là ai thế hả?! Chạy vào ký túc xá tôi làm gì? Leo lên giường tôi từ lúc nào vậy?!"

Bị đẩy mạnh như thế, Thịnh Vân Trạch chắc chắn tỉnh giấc.

Nhưng đầu óc hắn trống rỗng trong giây lát, chưa kịp hoàn hồn, hắn nhìn Đoạn Di bằng đôi mắt mơ màng.

Hai người.

Một người bên trái giường, một người bên phải giường.

Mặt đối mặt.

Thịnh Vân Trạch mất một lúc lâu mới dần nhớ lại chuyện đã xảy ra.

Không chỉ là ký ức của hai mươi mấy năm qua, mà còn có cả chuyện ngày hôm qua...

Hắn nhớ Tưởng Vọng Thư kết luận hắn bị mất trí nhớ, kỳ thực cũng không hẳn, là do khoa học viện của bọn họ phát hiện ra một chất mới có thể can thiệp vào não bộ con người, thay đổi ký ức của họ theo ý muốn.

Phát hiện này khiến cả khoa học viện như bùng nổ. Thịnh Vân Trạch phụ trách chính việc theo dõi và nghiên cứu dự án này. Chiều hôm kia, trước khi tan sở, hắn bất cẩn để dính phải một ít, thứ đó hiệu quả rất mạnh và nhanh, chỉ cần dính một chút là sẽ trúng chiêu 100%.

Trước đây Thịnh Vân Trạch còn đang nghiên cứu xem liệu chất này có thể lây truyền qua người hay không.

Giờ phút này nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Đoạn Di và khí chất "nữ sinh trung học ngây thơ" khó hiểu

- à không, phải là khí chất ngốc nghếch mới đúng

- hắn đã biết được thứ đó lây truyền qua người thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!