Chương 11: Thích hắn?

Tưởng Vọng Thư hỏi: "Cậu bị thần kinh à, tự nhiên đăng ảnh một ly trà sữa lên vòng bạn bè làm gì? Sến súa chết đi được, cứ như trở về năm 2013 ấy, cuối cùng cậu cũng bị thứ đường công nghiệp pha bừa bãi ấy đầu độc rồi sao?"

Bài đăng mới trên vòng bạn bè của Đoạn Di là ảnh chụp ly trà sữa "pha bừa bãi" theo phong cách nghệ thuật, còn khó hiểu hơn là kèm theo một chữ "Hừm" làm caption.

Nam Dã like bài đăng, bình luận: Lần sau thích uống tớ lại mua cho.

Tưởng Vọng Thư "chậc chậc" cảm thán: "Thấy chưa, thâm tình chưa kìa, sao không đi đóng phim truyền hình nhỉ?"

Đoạn Di đáp trả: Cậu bị điên à, trà sữa này tự tôi mua! [Khinh bỉ]

Cậu không nói là Thịnh Vân Trạch mua, luôn cảm thấy có chút tự mình đa tình.

Tưởng Vọng Thư liếc mắt, ung dung lấy ra một chai nước uống bổ cho phụ nữ uống, nhận xét: " Liếm cẩu sẽ không có kết cục tốt đẹp."

Tắt WeChat, tranh thủ giờ nghỉ trưa, Đoạn Di lại âm thầm viết ra số QQ của Thịnh Vân Trạch, nhanh chóng gõ vào thanh tìm kiếm, xem dòng thời gian của hắn.

Thịnh Vân Trạch cập nhật một dòng trạng thái mới, từ "Phiền chết đi được" thành một biểu tượng cảm xúc heo con màu hồng.

Đoạn Di không nhìn ra ẩn ý, do dự quay đầu nhìn về phía cửa sau, Thịnh Vân Trạch đeo tai nghe không dây, nằm nhoài trên bàn ngủ.

Mặt hắn hướng vào tường, Đoạn Di chỉ có thể nhìn thấy gáy của hắn.

Tưởng Vọng Thư vừa rót nước sôi vào cốc, vừa khuyên nhủ: "Đừng nhìn nữa đừng nhìn nữa, dù cậu có nhìn hắn, hắn cũng chẳng nở hoa đâu."

Đoạn Di: "Tôi đâu có nhìn Thịnh Vân Trạch."

Tưởng Vọng Thư thở dài, thần thần bí bí, ngữ trọng tâm trường: "Tôi có nói cậu đang nhìn Thịnh Vân Trạch đâu…"

Đoạn Di: …

"Cậu thích hắn thật à?" Tưởng Vọng Thư hỏi.

"Ai, Thịnh Vân Trạch ấy à?" Đoạn Di trả lời, ủ rũ gục mặt xuống bàn: "Cũng không phải thích lắm, chỉ là không quen nhìn bộ dạng hắn phớt lờ tôi như vậy."

Tưởng Vọng Thư: "Cậu có thấy câu trả lời của mình rất thiếu tự tin không?"

Đoạn Di: …

"Một chút."

Tưởng Vọng Thư: "Yêu đương Alpha với Alpha chẳng có kết quả tốt đẹp đâu, cậu với Nam Dã không phải từng thử rồi sao, kết cục thê thảm như thế, cậu chưa rút kinh nghiệm à."

Đoạn Di: "Hắn với Nam Dã không giống nhau."

Tưởng Vọng Thư: "Không giống chỗ nào, nhiều hơn con mắt hay cái chân à?"

Đoạn Di ấp úng nửa ngày, úp mặt vào bàn, nói bằng giọng buồn bực: "Chính là không giống."

Tưởng Vọng Thư: "Thích người ta cũng phải xem xem người ta có thích cậu không chứ, Thịnh đoàn trưởng tiêu chuẩn Alpha điển hình, nhiều Omega xinh đẹp thế không muốn, cần gì phải dây dưa không rõ ràng với cậu." Cậu ấy nói sai, liền sửa lại: "Không phải ý chằm chọc cậu đâu, tiểu Tưởng ủng hộ cậu hết mình! Tình yêu là không phân biệt giới tính! Hắn thi Bắc Đại, cậu thi trường dạy nghề Bắc Đại, hắn thi Thanh Hoa, cậu thi trường kỹ thuật Thanh Hoa…"

Cậu ấy dừng lại, sau đó lấy điện thoại ra: "Hay là để tôi kéo cậu vào một group chat."

Điện thoại Đoạn Di rung lên, QQ hiện thông báo cậu được thêm vào một group chat mới, tên là "Hội những người yêu thương và dõi theo sự trưởng thành của hoa khôi trường".

Biểu cảm của Đoạn Di vỡ vụn, trong group bắt đầu chào đón thành viên mới.

Tưởng Vọng Thư nói: "Đây là group tôi tham gia trên diễn đàn, trong này đều là người thích Thịnh Vân Trạch, có người cùng trường cấp 3, cũng có người ngoài trường, cậu trò chuyện với bọn họ nhiều một chút, biết đâu lại tìm được tiếng nói chung."

Đoạn Di: "Tiếng nói chung gì cơ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!