"Tỉnh tỉnh tỉnh tỉnh tỉnh!" Đoạn Di giật mình đứng thẳng người, cuống quýt nhìn xung quanh.
Tưởng Vọng Thư giơ ngón tay cái lên: "Ngầu đấy, đứng cũng ngủ được, cậu biết lão Hà lúc gọi cậu lên đọc kiểm điểm mà thấy cậu đang ngủ gật phía dưới mặt mũi như thế nào không?"
Đoạn Di ngáp một cái: "Chắc là nghĩ mình luyện thành thần công cái thế?"
Tưởng Vọng Thư thở dài lắc đầu: "Nghĩ là cậu hết thuốc chữa, toi đời rồi, bùn nhão không trát được tường, tuần sau chắc chắn sẽ bị ghi tên lên bản kiểm điểm vì tội ngủ gật trong giờ chào cờ."
Chiến tích huy hoàng của Đoạn Di nhiều vô kể, cậu chẳng mảy may quan tâm.
Đoạn Di hoang mang đảo mắt nhìn vị trí vừa nãy, thầm nghĩ: Sao mình nhớ là mình dựa vào ai đó mà ngủ quên nhỉ?
Giờ chào cờ kết thúc, Đoạn Di vội vàng chép bài tập.
Giờ phút này, Đoạn Di vô cùng cảm tạ bản thân đã từng lựa chọn học khối tự nhiên, mấy câu lựa chọn cộng thêm con số, xoẹt xoẹt xoẹt một hồi là xong, còn câu hỏi tự luận cậu căn bản không thèm viết. Viết ra mới là có vấn đề, chẳng có giáo viên nào tin Đoạn Di có thể giải được bài tập tự luận.
— Đồng thời, cũng phải cảm ơn ba Tiểu Đoạn.
Thành tích kém như vậy mà vẫn có thể ở lại lớp 12A1, hoàn toàn là nhờ ba của Đoạn Di tài trợ cho trường cấp ba số 2 Hàng Châu đến bảy mươi phần trăm kinh phí.
Cuộc sống của người có tiền, chính là tùy hứng, nhàm chán, và khô khan như vậy đấy.
Chép xong, Tưởng Vọng Thư lấy lại vở bài tập, phát ra cảm thán giống hệt: "May mà tao không chọn khối xã hội, chép bài tập đến tận thế, một môn cũng đủ để bay lên trời, tao đang nói chính trị đấy."
Đoạn Di chép bài xong là phải bổ sung giấc ngủ, Tưởng Vọng Thư huých cậu: "Sao lúc nào cậu cũng ngủ thế, đồng chí Tiểu Đoạn, chỉ còn chưa đầy 200 ngày nữa là đến kỳ thi đại học rồi đấy! Cậu không có cảm giác hồi hộp sao?"
Đoạn Di: "Người nên hồi hộp là mẹ Tiểu Đoạn với ba Tiểu Đoạn, Tiểu Đoạn không hồi hộp, nhưng mà Tiểu Đoạn muốn đi ngủ."
Nói xong, Tiểu Đoạn lấy chăn từ trong ngăn bàn ra, sau đó cuộn mình lại kín mít, đeo bịt mắt lên rồi nằm vật ra bàn.
Tưởng Vọng Thư: "Đồ nghề đi học của cậu đầy đủ nhỉ."
Đoạn Di uể oải "Ừm" một tiếng, trên bịt mắt có viết bốn chữ to: Trai đẹp ngủ trước.
Nằm xuống, một nửa cái chăn rơi xuống đất, lộ ra phần lưng áo đồng phục màu xanh trắng, được viết bằng bút lông đen năm chữ to: Cho thuê quảng cáo.
Phía dưới còn có rất nhiều hàng chữ nhỏ, chữ viết xấu mỗi người một vẻ, đủ loại bút màu: Tưởng Vọng Thư lớp 11A1 thành tâm tìm bạn gái, số điện thoại 189xxxxxxxx, cày thuê game LOL, bao dạy bao biết ba ngày lên cấp, kết bạn Wechat 125xxxx, thuê chép bài tập, giữ chỗ, phương thức liên lạc: hô to ba tiếng "Hách San San", ngôn ngữ sao Hỏa sến súa: ぺMỗi người đều có lúc yếu đuốiぺ, chỉ là > học cách che giấu, mà bạn không nhìn thấy//……
Dòng cuối cùng có từ rất lâu rồi, ước chừng là viết hồi lớp 10, nét bút đã hơi mờ.
Giáo viên ngữ văn, Vũ Văn Thư lên tiếng: "Đừng có ngủ nữa, dậy hết đi, lên lớp rồi. Hôm nay ai trực nhật? Biết là đến giờ lên lớp mà không chịu lau bảng, lớp trưởng, em lên lau bảng cho cô, im lặng chép bài đã rồi hẵng lên lớp, tối qua học thuộc hết chưa?"
Doãn Tinh cầm giẻ lau bảng ướt nhẹp lau qua loa một lượt.
Mấy chục học sinh bên dưới đồng loạt vùi đầu xuống, cứ như ai nấy đều đang miệt mài nghiên cứu sách giáo khoa.
Vũ Văn Thư cười lạnh một tiếng, hai tay chắp sau lưng: "Cô sẽ gọi những em cúi đầu đấy! Thấy ai cúi đầu là cô gọi người đó lên!"
Tưởng Vọng Thư lập tức ngẩng đầu, Vũ Văn Thư: "Tưởng Vọng — Đoạn Di, em lên đây chép bài."
Cô định gọi Tưởng Vọng Thư, nhưng gọi được một nửa thì thấy Đoạn Di ngủ như chết, liền lập tức thay đổi chủ ý.
Tưởng Vọng Thư chắp hai tay: "A di đà phật, Tiểu Đoạn à hôm nay cậu đúng là cứu người một mạng, công đức vô lượng."
Vũ Văn Thư hơi ngẩng đầu: "Gọi cậu ta dậy đi."
Tưởng Vọng Thư lay lay Đoạn Di: "Trai đẹp, dậy thôi dậy thôi!"
Lâu lắc không thấy động tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!