Chương 99: (Vô Đề)

Trời chuyển âm u, mưa vẫn chưa rơi xuống nhưng mây đen đã kéo đến dày đặc, lơ lửng giữa khoảng không xám xịt, chẳng ra trắng cũng chẳng ra đen.

Thịnh Tê bỏ bữa sáng, ngồi xổm trước bụi cây, im lìm như tượng, ai hỏi cũng không thèm đáp.

Thịnh Quang Minh phiền não cả đêm, đi ngang qua thấy vậy liền hỏi cô không ăn cơm mà ngồi đây làm gì.

Cô ngước lên, giọng u ám: "Ôn Liễm chặn số con rồi." Nói xong, Thịnh Tê úp mặt vào tay, vai run lên như sắp khóc.

Thịnh Quang Minh: "..."

Ông lại bắt đầu thấy phiền.

Thịnh Tê "nghẹn ngào" hỏi ông: "Bao giờ ba về? Con muốn đi cùng."

Thịnh Quang Minh ngồi xổm xuống cạnh cô, kẹp điếu thuốc trên tay nhưng chẳng buồn châm lửa: "Đi thì được, nhưng con phải hứa với ba, về đấy phải sống cho tử tế, đừng có cãi nhau với dì con."

Lời này thật oan uổng, Thịnh Tê thanh minh: "Con có cãi nhau với dì ấy bao giờ đâu."

"Được rồi. Còn nữa... không được làm ba mất mặt, không được dây dưa không rõ với đám con gái nữa. Về đó rồi thì tu chí làm ăn, sống cuộc đời bình thường cho ba."

Thịnh Quang Minh vẫn trăm mối lo không yên tâm nổi.

Năm xưa Thịnh Tê còn bé, ngoan ngoãn mà đưa về tỉnh Y ở lâu nhà họ Hứa đã không vui. Điều này ông hiểu được, đặt địa vị là ông, nếu Hứa Hiểu Tĩnh mang con riêng về nhà ở, ông cũng sẽ thấy khó chịu.

Huống chi bây giờ Thịnh Tê lớn đầu rồi, lại bướng bỉnh, khó bảo, hơi tí là cãi lại nhem nhẻm.

Thịnh Tê im lặng nhìn ông một lúc rồi dời mắt đi, nghiêm túc nói: "Con không làm được."

Thịnh Quang Minh vốn đang bực bội, thấy cô vẫn cứng đầu thì nổi giận: "Thế thì mày đừng đi nữa, tao không gánh nổi cái mặt mày."

Cười lạnh một tiếng, Thịnh Tê không buông tha: "Ba phá hỏng cuộc đời con, giờ lại không cho con về chung."

Cô bỗng nhiên tỏ thái độ bất cần đời: "Con giờ thân cô thế cô, không vướng bận gì. Ba không đưa con về thì thôi. Chỉ là lần sau ba về đây, có thể là để dự đám tang của con đấy."

Thịnh Tê lặp lại lần nữa: "Con không muốn sống nữa."

Bị uy h**p là cảm giác khó chịu nhất, Thịnh Quang Minh đứng phắt dậy, hung dữ trở mặt: "Sống hay chết là việc của mày, tao không thể kè kè canh chừng mày hai mươi tư tiếng được, đừng có dọa tao."

"Vâng."

Thịnh Tê bình thản nói: "Trước khi chết con sẽ viết một bức di thư thật dài, kể chi tiết công lao của ba dành cho con, rồi chuyện ba bỏ đi biệt tăm thế nào. Xuống dưới đó, con cũng sẽ kể với bà nội để bà biết ba đối xử với con tốt ra sao."

Thịnh Tê không cho rằng mạng sống của mình quan trọng với Thịnh Quang Minh đến thế. Có thể ông sẽ buồn một chút, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của ông.

Thứ cô mang ra uy h**p không phải là việc ông mất đi một đứa con gái, mà là thanh danh của ông.

Chỉ cần cô xảy ra chuyện, tất cả họ hàng bạn bè ở Vũ Giang và tỉnh Y đều sẽ biết cô bị cha ruột ép chết.

Từ nhỏ không có ba thương, không có mẹ nuôi, lại là đồng tính luyến ái, cuối cùng tự tử. Câu chuyện này quá kịch tính, đủ để những kẻ rảnh rỗi bàn tán suốt mấy năm trời.

Những điều tiếng đó sẽ đè nặng lên Thịnh Quang Minh cả đời, trừ khi ông lại chuyển đến một nơi khác làm lại từ đầu.

Nhưng ông đã năm mươi tuổi rồi, không còn cơ hội để làm lại nữa.

Đến lúc đó ông cũng chẳng thể về Vũ Giang được nữa. Các cô tuy nghe lời ông nhưng cũng thương cháu gái. Nếu Thịnh Tê xảy ra chuyện, ông sẽ trở thành kẻ chúng bạn xa lánh, không còn người thân.

Ở tỉnh Y thì có cái loa phát thanh Hứa Đồng Đồng, không lo người ta không biết chuyện.

Và Hứa Đồng Đồng cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho ông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!