Nắng xuân thúc giục ngàn hoa đua nở, từ những loài hoa danh tiếng đến những bông hoa dại không tên đều khoe sắc rực rỡ, sắc xanh tươi mới lan tràn khắp nơi.
Buổi sáng, sau khi cúp điện thoại, Thịnh Quang Minh châm một điếu thuốc, ngồi xổm trước cửa nhà rít từng hơi dài, vẻ mặt đầy ưu phiền.
Công việc kinh doanh của ông ở tỉnh Y hoàn toàn dựa vào anh vợ. Bao năm qua, lợi ích hai nhà luôn gắn chặt với nhau.
Đối với người anh vợ này, ông vừa biết ơn lại vừa kính sợ.
Năm đó ông chạy trốn đến tỉnh Y, đất khách quê người, thân cô thế cô, nhưng đó chính là hoàn cảnh ông mong muốn. Chẳng ai biết quá khứ của ông, chẳng ai chỉ trỏ sau lưng ông.
Khi ấy ông chỉ là một nhân viên quèn, tình cờ gặp Hứa Hiểu Tĩnh, trò chuyện thấy hợp, người ta cũng có chút ý tứ với ông.
Ba vợ chê ông nghèo, ông cũng chẳng định lừa gạt ai, nên đã kể hết chuyện mình từng ly hôn và có một đứa con gái riêng.
Nhưng anh vợ thấy Hứa Hiểu Tĩnh kiên quyết, lại thấy ông có năng lực, đối xử tốt với em gái mình nên đã ủng hộ hai người đến với nhau.
Tuy nhiên có một điều kiện: Ông phải định cư ở Y tỉnh, không được phép rời khỏi đó quá một tháng. Sau này sinh con phải mang họ Hứa.
Nói trắng ra là nhà họ Hứa muốn kén rể ở rể.
Cân nhắc lợi hại, Thịnh Quang Minh đồng ý, vứt bỏ hết lòng tự trọng ra sau đầu.
Hôm nay anh vợ gọi điện giục ông về. Ông không thể chần chừ thêm được nữa. Ở lì Vũ Giang quá lâu, công việc bị đình trệ, nói thật lòng thì chuyện của Thịnh Tê không quan trọng bằng chuyện kiếm tiền của ông.
Điều khiến ông phiền lòng là chuyện vẫn chưa giải quyết xong, cứ thế này mà về thì khác nào trò cười. Lần này về chắc chắn sẽ cãi nhau to với Hứa Hiểu Tĩnh, lần sau muốn đi đâu không biết phải đợi đến bao giờ.
Mặc kệ Thịnh Tê thì trong lòng không cam tâm. Nó bây giờ sống buông thả lại không biết trời cao đất rộng, cứ tiếp tục thế này coi như ông công cốc nuôi một đứa con gái.
Quản nó thì nhất thời chưa có cách nào hay. Chiêu bài đe dọa kia tuy có thể ép chúng nó chia tay, nhưng con bé kia nói đúng, chọc giận Thịnh Tê thì sau này ông cũng đừng hòng nhận mặt con gái nữa.
Biết đâu Thịnh Tê vì trả thù ông mà đổi người yêu, nhưng vẫn cứ là phụ nữ thì sao.
Đang lúc sầu não, Thịnh Tê bất ngờ trở về. Cô xách theo hai chai rượu đắt tiền, bảo sợ ông ở nhà cô không có rượu ngon uống.
Nhìn bộ dạng là biết đã chịu thua, ông thở phào một hơi, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ lạnh lùng với cô.
Đêm đó phát hiện Ôn Liễm cố tình để Thịnh Tê nghe cuộc đối thoại, ông tức điên lên vì bị một con ranh con chơi xỏ.
Nhưng nghĩ lại ông lại cười khẩy. Thứ nhất, Ôn Liễm rất thông minh. Thứ hai, trò đó vô dụng.
Thịnh Tê nếu thực sự máu nóng, đêm đó có thừa thời gian để tìm đến, nhưng nó sợ đến mức không dám lộ diện.
Hơn nữa, những lời ông nói đêm đó tuy khó nghe nhưng đều là sự thật, ông chẳng sợ Thịnh Tê nghe thấy. Ông nói chuyện xưa nay vẫn vậy, những lời khó nghe hơn ông cũng từng nói trước mặt Thịnh Tê rồi, có thấy nó trở mặt bao giờ đâu.
Quả nhiên, lần này cũng thế. Thịnh Tê tỏ ra khách sáo, ôn thuận hơn hẳn những lần gặp trước.
Trẻ con đứa nào cũng thế, không thể chiều được. Cho nó chút mặt mũi là nó được đà lấn tới ngay, phải gõ cho một cái để nó biết mình nặng bao nhiêu cân thì nó mới ngoan ngoãn nghe lời.
Ông áp dụng cách dạy này với cả Hứa Đồng Đồng, đáng tiếc nhà họ Hứa quá nuông chiều, khiến con bé hư hỏng không có quy tắc.
Ăn cơm xong, Thịnh Tê rủ ông đi thăm mộ bà nội.
Thịnh Quang Minh đã đi một lần khi mới về, nhưng nghĩ sắp đi rồi, đi thêm chuyến nữa cũng tốt.
Cả đời này ông để mẹ phải lo nghĩ nhiều, người duy nhất ông thấy có lỗi chính là bà.
Buổi trưa ông uống rượu, Dư Thao cũng uống, nên đành để Thịnh Tê lái xe.
Lúc lên xe, thấy Thịnh Tê cúi xuống tìm chân ga chân phanh, tim Thịnh Quang Minh thót lên một cái, nghi ngờ con bé này định đồng quy vu tận với mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!