Chương 96: (Vô Đề)

Đầu xuân, gió vẫn mang theo cái lạnh se sắt. Đêm càng về khuya, sương mù mỏng càng âm thầm giăng mắc. Ánh đèn xe xé toạc màn sương mờ ảo, chiếu thẳng xuống dòng xe cộ tấp nập, tiếng còi ngắn ngủi lướt qua bên tai.

Những cột mốc đường xanh chữ trắng, dòng người hối hả băng qua lối đi bộ khi đèn xanh bật sáng. Những gánh hàng rong tỏa khói thơm nghi ngút, ủi phẳng cái dạ dày trống rỗng sau giờ tăng ca. Những sạp hoa quả tươi mọng nước, những bông hoa kiều diễm còn đọng sương, tiệm văn phòng phẩm rực rỡ với bút mới và sổ tay xinh xắn...

Ôn Liễm và Thịnh Tê nắm tay nhau đi qua khung cảnh ấy, chốc chốc lại dừng chân ngắm nhìn.

Có khi Ôn Liễm viết nhật ký ghi chép lại, có khi Thịnh Tê vẽ lại những gì mình thấy. Nhưng phần lớn thời gian, họ chỉ lặng lẽ làm những người đứng xem hạnh phúc.

Từ sau lời hẹn ước, Ôn Liễm bắt đầu mong chờ mùa hè.

Nàng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ấy: Mùa hè, hai người mặc váy hay quần soóc thoải mái, đi dép lê, xăng đan hay giày vải tùy thích, sau bữa tối sẽ cùng nhau tản bộ trên con đường này.

Đếm sao trời, hóng gió đêm, lười biếng ngáp một cái rồi hỏi nhau mai ăn gì.

Nàng khao khát cuộc sống ấy cùng Thịnh Tê biết bao, một cuộc sống chậm rãi, thảnh thơi.

Suốt dọc đường nàng không nói gì. Đến quán trà nhỏ, nàng chọn chỗ ngồi, hỏi thăm Thịnh Quang Minh vài câu xã giao rồi gọi món và ngồi ngay ngắn.

Bàn này nằm ở góc quán, dựa lưng vào tường. Giờ này khách không đông, rất thích hợp để nói chuyện. Ôn Liễm nhắn vài tin nhắn, đại khái là trấn an mẹ và Thịnh Tê, sau đó cất điện thoại đi.

Nàng đặt điện thoại úp xuống mặt bàn, ánh mắt chăm chú nhìn Thịnh Quang Minh để thể hiện sự tôn trọng.

Trong mắt Thịnh Quang Minh, dáng vẻ, lời ăn tiếng nói, cử chỉ của Ôn Liễm đều toát lên vẻ lễ phép và văn tĩnh, đúng là một đứa trẻ khôn khéo hiểu chuyện.

Khác hẳn với Thịnh Tê

- đứa con gái dù có tỏ ra ngoan ngoãn cũng luôn khiến người ta cảm giác như con chim sắp sửa bay đi mất, chẳng lúc nào yên tâm nổi. Càng khác xa Hứa Đồng Đồng

- một nét bút hỏng khác trong cuộc đời làm cha của ông.

Thịnh Quang Minh tính cách không cởi mở, thời trẻ kiệm lời, không biết ăn nói nên thường đắc tội người khác.

Nhưng hai đứa con gái chẳng đứa nào giống ông. Dung mạo không giống, tính cách càng không.

Lúc mới làm cha, ông vui sướng ở bệnh viện đón con chào đời. Họ hàng đến thăm ai cũng bảo "con bé giống ba như đúc". Lúc đó đứa trẻ đỏ hỏn, nhăn nheo thì nhìn ra giống cái gì được, nhưng nghe thế ông vẫn sướng rơn.

Sau này ông lại ghét nghe câu đó. Bọn nó đều giống mẹ nhiều hơn. Ông ngầm không vui.

Hôm Thịnh Tê cãi nhau với ông, sau khi ăn cái tát, ánh mắt cô nhìn ông hệt như phiên bản của vợ cũ.

Dù Thịnh Tê chưa từng gặp mẹ, dù ông cũng đã hơn hai mươi năm không gặp người đàn bà đó, nhưng hai mẹ con họ giống nhau đến mức khiến ông vừa sợ hãi vừa giận dữ.

"Bác tìm cháu có việc gì không ạ?"

Ôn Liễm chủ động mở lời. Ngày thường nàng ít nói, nhưng đi làm hai năm, những kỹ năng xã giao cần thiết nàng không thể không học.

"Cô không rõ sao?" Thịnh Quang Minh hỏi ngược lại đầy oán trách, giọng điệu bất thiện nhằm mục đích răn đe.

Ôn Liễm bình tĩnh gật đầu: "Bác hỏi vậy thì cháu hiểu rồi. Nhưng bác tìm cháu nói chuyện cũng vô ích thôi, cháu sẽ không nghe đâu. Mà kể cả cháu và Thịnh Tê có chia tay, cậu ấy vẫn sẽ tìm con gái để yêu thôi."

Nàng trực tiếp bày tỏ thái độ.

Ở điểm này, mẹ nàng tỉnh táo hơn Thịnh Quang Minh nhiều.

Năm đó Hàn Nhược Hoa không làm khó Thịnh Tê, chỉ gây áp lực với con gái mình, bắt nàng phải tự tay chấm dứt với Thịnh Tê.

Nhưng Ôn Liễm không biết rằng, Hàn Nhược Hoa hối hận vì điều đó cho đến tận bây giờ. Bà cảm thấy đó là nguyên nhân quan trọng khiến con gái mình suy sụp. Nếu bà tự mình ra mặt giải quyết, có lẽ Ôn Liễm đã không mang cảm giác tội lỗi sâu sắc đến thế và có thể buông bỏ được rồi.

Thái độ không kiêng nể gì của nàng chọc giận Thịnh Quang Minh. Ông gạt bỏ sự khách sáo giả tạo sang một bên, khuôn mặt gầy gò lộ ra vẻ khó coi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!