Chương 7: (Vô Đề)

"Thời gian là cây bút lướt trên mặt nước, trong những gợn sóng chồng chất lên nhau, nó liên tục hư cấu về chúng ta, hư cấu nên những điều tốt đẹp."

...

Kỳ thi giữa kỳ học kỳ một năm lớp 11, do mới vào lớp nên tâm lý còn buông lỏng, Thịnh Tê làm bài không tốt, kết quả còn thê thảm hơn cả kỳ thi cuối cấp hai.

Bà nội tuy không hiểu rõ việc học hành, nhưng nhìn qua cũng biết cô chẳng hề tiến bộ. Bà không nỡ trách mắng, chỉ khuyên cô cứ từ từ học rồi sẽ đuổi kịp thôi.

Thịnh Tê chẳng thèm bận tâm đến điểm số thấp lẹt đẹt, cùng lắm thì bị giáo viên các môn châm chọc vài câu, chịu phạt đứng một chút là xong chuyện. Đám bạn của cô cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, mọi người quay sang trêu chọc lẫn nhau, coi đó là chuyện thú vị.

Ngày bảng điểm được dán lên tường, Thịnh Tê về nhà, nhìn thấy bà nội đang ngồi trò chuyện với hàng xóm dưới sân. Lúc cùng bà đi lên lầu, cô nhận thấy bước chân bà đã chậm chạp, dáng vẻ già yếu hơn hẳn, không còn tinh thần như hai năm trước.

Cô bất giác đi chậm lại, lặng lẽ theo sau lưng bà.

Người già lắm bệnh, bà nội trước và sau khi ăn cơm đều phải uống thuốc.

Tuổi đã cao không được an hưởng tuổi già ở quê, lại phải lặn lội đến nơi đất khách quê người xoay quanh cháu gái, tiền thuê nhà chắc cũng tốn kém không ít.

Bà nội chưa từng nói nặng lời với cô một câu nào, bữa tối hôm đó còn nấu rất thịnh soạn. Bà kể chuyện mấy ông anh họ gần đây gặp xui xẻo, rồi cùng Thịnh Tê cười ha hả.

Trong tiếng cười ấy, Thịnh Tê bỗng nhận ra một điều: Hình như mình không nên thi cử bết bát thế này.

Bình thường mấy đứa bạn cùng chơi không coi trọng chuyện học hành, ai cũng tỏ ra tiêu sái bất cần. Nếu biết cô vì thành tích mà buồn phiền, chắc chắn bọn nó sẽ cười vào mặt cô.

Nhưng trong lòng Thịnh Tê bức bối không chịu được, không có chỗ nào để giải tỏa, cô chợt nghĩ đến một người.

Ôn Liễm ngày nào cũng đi học vào một giờ cố định. Hôm nay, Thịnh Tê cố ý không đi xe đạp, đi bộ cùng nàng.

Ôn Liễm lại đứng nhất khối, đây là chuyện cơm bữa, nên trên mặt nàng chẳng hề có chút sắc thái vui mừng nào.

Thịnh Tê im lặng đi bên cạnh.

Ôn Liễm liếc nhìn sang, Thịnh Tê cao hơn nàng gần nửa cái đầu. Nghe bà nội cô kể, cha mẹ cô đều cao ráo, nên từ bé Thịnh Tê đã trổ mã nhanh hơn bạn bè đồng trang lứa.

Bạn bè của Thịnh Tê rất nhiều, đều là những nhân vật "tai tiếng" trong trường, thường trốn trong ngõ hẻm hút thuốc, đánh nhau, mở miệng ra là văng tục. Thịnh Tê chơi rất thân với họ, nhưng lại không nhiễm những thói hư tật xấu đó, nhìn qua vẫn rất ngoan ngoãn, nhã nhặn.

Nhưng Ôn Liễm nhận ra, sự ngoan ngoãn này phần lớn là do cô diễn mà thành.

Người vốn hay cười nói một khi ủ rũ thì khiến người ta không thể nào lờ đi được. Ôn Liễm không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng lời nói lại buột ra khỏi miệng: "Cậu thi không tốt à?"

Khác với Ôn Liễm lúc nào cũng đeo cặp sách nặng trịch, Thịnh Tê đi học tay không, về nhà cũng chẳng bao giờ làm bài tập hay xem sách.

Cô theo chủ nghĩa "yên vui" thở dài thườn thượt, như mở được van xả lũ: "Thi nát bét luôn, nói điểm ra chắc chắn cậu sẽ cười tớ. Tớ định đến lớp 12 mới bắt đầu chạy nước rút, nhưng bà nội đã lặn lội lên đây học cùng tớ rồi, có phải tớ nên cố gắng sớm hơn một chút không?"

Ôn Liễm nhạt giọng nói: "Tớ sẽ không cười cậu đâu."

Rồi bồi thêm một câu: "Nếu cậu muốn bà cậu vui lòng thì phải bắt đầu ngay từ bây giờ, lớp 12 thì không kịp nữa đâu."

Thịnh Tê ngắm nhìn gò má nàng, thầm thừa nhận học bá trông rất xinh đẹp.

Làn da trắng ngần, đôi mắt màu nâu, hàng mi dài và dày, đôi môi hồng nhuận chúm chím.

Tính cách trầm ổn của Ôn Liễm khiến nàng khác biệt với những người khác. Thịnh Tê theo bản năng cảm thấy tin tưởng nàng, muốn tâm sự với nàng.

"Cậu cố gắng như vậy là vì mẹ cậu sao?"

"Học tập là vì bản thân mình. Nhưng tớ cũng hy vọng mẹ tự hào về tớ. Tớ đứng nhất, bà ấy sẽ vui."

Ôn Liễm tỉnh táo và chân thành. Mẹ là người quan trọng nhất trong thế giới của nàng, nàng nhất định phải ưu tú để không phụ lòng bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!