Thịnh Tê hỏi người ở đầu dây bên kia có việc gì. Liễu Thành Quyên hẹn cô chiều mai gặp mặt, cùng nhau ăn bữa cơm tối.
Cô và Liễu Thành Quyên chỉ đơn thuần là bạn bè, hẹn nhau ăn uống cũng là chuyện bình thường. Do công việc cần trao đổi hiệu quả hơn nên cậu ta thích gọi điện thoại trực tiếp.
Nhưng vì một nguyên nhân nào đó, trước mắt cô không muốn Ôn Liễm để ý đến Thành Quyên, dù cho Ôn Liễm có quen biết cậu ta.
Nghe điện thoại xong, Thịnh Tê quay trở lại phòng ăn. Hàn Nhược Hoa đã bắt đầu bưng thức ăn lên bàn, cô vội vàng chạy tới phụ giúp.
Cô rất biết cách nịnh nọt: "Từ hồi về Vũ Giang đến giờ con chưa được ăn bữa tối nào thịnh soạn thế này. Dì Hàn tốt thật đấy, giúp con cải thiện bữa ăn."
"Con không biết nấu cơm, ngày nào cũng ăn đồ ship làm sao mà không ngán được. Sau này cứ sang đây ăn với dì."
Hàn Nhược Hoa cười hiền hậu: "Chỉ là thêm đôi đũa cái bát thôi mà."
"Con có thể tự học nấu ăn." Thịnh Tê từ chối khéo.
Ngày nào cũng sang ăn chực thì mặt mũi nào chịu nổi, nhất là khi nhìn sắc mặt Ôn Liễm, từ lúc cô nghe điện thoại xong quay lại đến giờ vẫn chưa hề hòa hoãn chút nào.
"Học nấu ăn cũng tốt. Nịnh Nịnh tuy không hay vào bếp nhưng cũng biết nấu đấy. Dì mỗi tháng đều về quê thăm ông bà ngoại nó, cũng không lo nó bị đói."
Hàn Nhược Hoa tuy cưng chiều con gái, không nỡ để nàng động tay động chân, nhưng những kỹ năng sinh hoạt thiết yếu bà đều dạy đủ cả.
Còn Thịnh Tê, trước năm mười tám tuổi sống trong sự nuông chiều, sau này cũng chẳng buồn học nấu nướng cho tử tế.
Hai người rôm rả trò chuyện, còn Ôn Liễm từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ khi bị nhắc tên mới ngước mắt lên nhìn một cái.
Sự im lặng của nàng khiến Thịnh Tê sinh lòng đồng cảm. Có cô ở đây, bữa cơm này chắc nàng nuốt không trôi rồi.
Sau này tốt nhất là bớt sang thì hơn, làm "bé ngoan" khó chịu làm gì chứ.
Người ta vì nể mặt mẹ mới không đuổi cô đi đấy thôi.
Nhưng các nàng đã qua cái tuổi mà mẹ chỉ cần vun vào vài câu là có thể trở thành bạn tốt của nhau rồi.
Ăn tối xong, Hàn Nhược Hoa ngâm bát đĩa vào bồn rửa, cắt cam và dưa hấu, bày thêm đồ ăn vặt ra bàn, rồi kéo Thịnh Tê ra phòng khách tiếp tục buôn chuyện.
Ôn Liễm cũng không về phòng ngay mà ngồi nghiêm chỉnh xem bản tin chiều.
Hàn Nhược Hoa rất thích nói chuyện, từ chuyện bữa tối hôm nay nhảy sang chuyện lần sau nấu món gì cho Thịnh Tê, rồi lại hỏi thăm tình hình gia đình cô và cuộc sống mấy năm qua.
"Việc kinh doanh của gia đình mấy năm nay khá tốt, ba con cũng ủng hộ việc học và sở thích của con, ông ấy ra tay hào phóng lắm. Mẹ kế tính tình dễ chịu, đối xử với người nhà rất chu đáo. Em gái thì hoạt bát đáng yêu, khá dính con."
"Con học lại một năm, thi đỗ vào một trường đại học cũng không tệ. Công việc hiện tại tự do, tiền nong cũng đủ tiêu, mọi mặt đều rất ổn."
"Con muốn về quê tìm chút cảm hứng vẽ vời, nên hai tháng trước đã chuyển về Vũ Giang, vừa hay ở đây cũng có họ hàng và bạn bè."
Thịnh Tê vừa nói vừa cười, đuôi mắt cong cong, giọng nói nhẹ nhàng thư thái.
Ôn Liễm dời mắt khỏi màn hình TV sang gương mặt cô, lặng lẽ liếc nhìn một cái rồi lại chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Nghe Thịnh Tê kể, Hàn Nhược Hoa yên tâm hẳn, đứa bé này thật có phúc, đi đâu cũng có người thương.
"Dì hỏi nhiều một câu nhé, bây giờ con còn độc thân không?"
Nụ cười trên môi Thịnh Tê hơi khựng lại, không trả lời ngay. Có Ôn Liễm ngồi bên cạnh, cô không muốn nói đến mấy chuyện này chút nào.
Hàn Nhược Hoa nhìn ra tâm tư của cô, sợ cô nghĩ ngợi nên vội nói: "Dì không có ý gì đâu, không nói cũng không sao mà. Chỉ là dì thấy đám trẻ các con bây giờ cứ thích ru rú trong nhà. Con xem Nịnh Nịnh đấy, cuối tuần chẳng thèm ra khỏi cửa, muốn yêu đương cũng chẳng có ai mà yêu."
Thịnh Tê nuốt miếng dưa hấu trong miệng xuống, giả vờ như thuận miệng hỏi bâng quơ: "Ôn Liễm xinh đẹp thế này mà vẫn độc thân sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!