Nhà hàng này có không gian yên tĩnh và trang nhã. Nhìn qua là biết Ôn Hủ là khách quen, quen thuộc đến mức không cần hỏi hai người muốn ăn gì đã tự tin gọi một bàn đầy món.
Đối diện với hai gương mặt vừa thì thầm to nhỏ xong đã xụ xuống, cô ta vẫn thề thốt đầy hứa hẹn: "Tuần nào chị cũng đến đây ăn, hương vị rất tuyệt, chắc chắn hai đứa sẽ thích."
Thịnh Tê cười gật đầu, thầm nghĩ Thành Quyên thật vất vả khi phải chịu đựng một người tự luyến như thế này suốt mấy năm trời.
Nhưng hiện tại cô chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện người khác. Bản thân cô cũng có khá khẩm hơn gì đâu. Chị em nhà họ Ôn mỗi người một vẻ, nhưng khoản chọc tức người khác thì đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Cuộc đối thoại ngắn ngủi sau khi xuống xe đã kéo Thịnh Tê ra khỏi giấc mộng ngọt ngào ban chiều, khiến cô tỉnh táo hẳn lại. Không phải cứ ngủ một giấc, mơ về quá khứ êm đềm là có thể quay ngược thời gian được.
Trạng thái đề phòng và hoài nghi lẫn nhau như thế này vốn dĩ đã không lành mạnh, tuần này nên kết thúc là đúng rồi.
Không hỏi thì thôi, lại còn bảo người ta đầu óc có vấn đề, nhớ nhầm nói lung tung. Cho dù Ôn Liễm tốt nghiệp cùng năm với cô thì đã sao?
Đâu phải ai cũng đen đủi như cô, ở đất khách quê người gặp tai nạn xe đến mức bị hủy dung, buộc phải học lại một năm. Cho dù Ôn Liễm có gặp chuyện tương tự, thì người ta có mẹ, có họ hàng thân thích, mấy năm trước còn có người yêu, đâu đến lượt cô phải bận lòng.
Hay lắm. Chú thỏ trắng tưởng chừng vô hại, hóa ra khi bị dồn ép cũng biết nhe nanh giương vuốt, lạnh lùng đâm vào nỗi đau của người khác.
Cuối cùng nàng cũng nhắc đến vết sẹo trên trán cô. Kể từ lần cô gạt đi khi nàng hỏi thăm, nàng chưa từng nhắc lại chủ đề đó thêm một lần nào nữa. Cứ như thể đã quên mất sự tồn tại của nó, không nói tới, cũng chẳng buồn nhìn.
Hóa ra vẫn luôn để tâm.
Nàng nói đúng, ai cũng có những chuyện cũ không muốn nhắc lại, hoặc lười kể lể với người khác. Thịnh Tê cũng không hiểu tại sao lúc đó mình lại hùng hổ dọa người như vậy, cứ như thể năm tốt nghiệp là chuyện gì to tát lắm.
Đối với mối quan hệ của hai người, chuyện đó quả thực chẳng có ý nghĩa gì. Đúng như Ôn Liễm nói: "Nhàm chán".
Nhàm chán, chính là vô nghĩa.
Năm xưa khi Ôn Liễm đá cô, nàng cũng từng bảo mọi chuyện thật vô nghĩa, rằng hai người đang lãng phí thời gian của nhau.
Bầu không khí giữa hai người càng kỳ quặc, Ôn Hủ lại càng tỏ ra thích thú. Cô ta vừa nhắn tin điện thoại vừa cố nín cười.
Mãi đến khi đồ ăn được bưng lên, cô ta mới đặt điện thoại xuống, điều chỉnh cảm xúc, ra vẻ quan tâm như một người chị lớn: "Tiểu Thịnh từng có bạn trai chưa?"
Đại tỷ à, chúng ta còn chưa nói với nhau được mấy câu đâu, chị đã gọi tôi là Tiểu Thịnh rồi cơ đấy.
Thịnh Tê mỉm cười: "Chưa từng."
"Hả? Sao lại thế được? Em lớn thế này rồi mà vẫn chưa yêu ai sao?"
Ôn Hủ giả vờ ngạc nhiên rồi cười nói: "Hay là cũng từng yêu rồi, nhưng người đó không phải là bạn trai?"
Thịnh Tê: "..."
Chị giỏi lắm, đá văng cửa tủ nhà người ta luôn rồi.
Nói một cách công tâm, Ôn Hủ là một đại mỹ nhân. Vẻ đẹp của cô ta giống như nữ chính trong phim điện ảnh, khiến người ta cảm thấy xa cách nhưng lại không thể rời mắt. Khi không cười, cô ta toát lên vẻ nghiêm nghị. Cái nghiêm nghị đó khác với Ôn Liễm và Thành Quyên, không mang vẻ chính trực mà giống hệt kiểu lãnh đạo hay đi soi mói bắt bẻ nhân viên.
Nhưng khi cười lên thì chẳng hiểu sao lại trông hơi... ngốc nghếch.
Thấy cô im lặng, Ôn Hủ chẳng hề nhận ra sự vô duyên của mình, vẫn cười hì hì: "Thế bây giờ có cần người yêu không? Chị nói cho em biết, chị có thể làm mối cho em đấy."
"Không cần đâu." Thịnh Tê từ chối thẳng thừng.
Cô thầm nghĩ: Sao cứ nhắm vào tôi thế? Em gái chị cũng độc thân kìa, sao không hỏi. À mà thôi, quên đi. Mẹ kiếp, rảnh rỗi quá thì đi làm mối cho Ôn Liễm đi.
"Xem ra là không thiếu người theo đuổi nhỉ. Chị thấy mấy người trông giống em thường đào hoa lắm." Ôn Hủ thẳng thắn nhận xét. Gương mặt Thịnh Tê quá dễ đánh lừa người khác, trông càng thanh tú nhã nhặn thì bên trong càng phóng khoáng.
Nghe vậy, Ôn Liễm cố ý quay sang, quan sát kỹ Thịnh Tê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!