Chương 5: (Vô Đề)

Hình bóng của Ôn Liễm trong những giấc mơ suốt tám năm qua chẳng hề xa lạ chút nào, thậm chí thời gian nàng xuất hiện trong mơ còn nhiều hơn cả thời gian thực tế hai người bên nhau.

Trời còn chưa sáng, Thịnh Tê đã bật đèn đầu giường. Cơn buồn ngủ tan biến, cô dậy rửa mặt rồi ôm máy tính bảng lên giường vẽ tranh.

Trên màn hình hiện lên hình ảnh một người phụ nữ mặc váy dài, mái tóc đen buông xõa trên vai, đang ngồi trên ghế sofa vải. Nàng cúi đầu, ngũ quan không rõ nét, nhưng thần thái thì đẹp đến nao lòng.

Bức tranh được điểm xuyết thêm vài chi tiết nhỏ: những thanh socola, chùm nho mọng nước, và cả đĩa sủi cảo.

Màu sắc tươi sáng, đầy đặn, hòa quyện vào nhau một cách hài hòa.

Đăng tranh lên các nền tảng mạng xã hội xong, cô dụi mắt rồi tiếp tục lăn ra ngủ.

Hôm nay là thứ Bảy, tha hồ ngủ nướng.

Khi mở mắt ra lần nữa thì đồng hồ đã chỉ mười giờ rưỡi. Lướt qua một lượt bình luận, đa phần đều là lời khen ngợi. Cô lịch sự trả lời vài tin, tác phẩm được công nhận khiến tâm trạng cô khá hơn đôi chút.

Rời giường, cô luộc tám chiếc sủi cảo mà Ôn Liễm mang sang tối qua.

Thịnh Tê thuộc "đạo thịt", sủi cảo nhân thịt tươi do dì Hàn gói là hợp khẩu vị cô nhất. Cô từng ăn sủi cảo ngon ở nhiều nơi, nhưng chẳng đâu bằng được hương vị chân thực này.

Hơn nữa, đây là do Ôn Liễm mang tới.

Mặc dù vẻ mặt nàng lúc đó trông chẳng tình nguyện chút nào.

Cô lại nhớ về chuyện tối qua.

Cửu biệt trùng phùng, không có những lời hàn huyên thân mật, không hỏi thăm tình hình gần đây, càng không trao đổi phương thức liên lạc.

Họ cư xử như những người hàng xóm xã giao bình thường: ngồi xuống uống nước, nói chuyện phiếm vài câu rồi ai về nhà nấy.

Nếu nói có điểm nào bất thường, thì chính là việc cô bóc nho và Ôn Liễm đã ăn nó.

So với vẻ lạnh lùng trong mấy lần gặp gỡ ở thang máy trước đó, thái độ của Ôn Liễm tối qua được xem là đã nể mặt cô lắm rồi, thậm chí có thể coi là một biểu hiện của sự "lấy lòng".

Lấy lòng ư?

Thịnh Tê lo sợ bản thân quá mức lạc quan mà sinh ra ảo giác. Cô đã từng phạm phải sai lầm chết người này trong quá khứ.

Tối qua ngủ ngon, nhưng giờ đầu lại hơi ong ong. Thịnh Tê day day mi tâm, cầm lấy cuốn sổ ký họa bắt đầu vẽ.

Người trong tranh vẫn là Ôn Liễm. Cô chẳng làm được việc gì ra hồn, cứ mãi nghĩ về người không nên nghĩ.

Hạ bút thật cẩn thận, hình ảnh Ôn Liễm mặc áo khoác đồng phục học sinh nhanh chóng hiện lên sống động trên mặt giấy. Đó là Ôn Liễm của năm lớp mười một – phiên bản khiến người ta yêu thích nhất.

Đôi khi Thịnh Tê tự hỏi, có phải mình chỉ thích Ôn Liễm của thời điểm đó – người nguyện ý đối tốt với cô – hay không?

Còn tất cả những gì sau này, chỉ là sự không cam lòng biến thành chấp niệm.

Giống như thèm ăn một món gì đó, thèm thuồng đã lâu, đến khi vất vả lắm mới đưa được vào miệng thì lại cảm thấy hương vị cũng chỉ đến thế mà thôi.

Một Ôn Liễm đã nhẫn tâm vứt bỏ cô, tám năm trời không quan tâm không hỏi han, lên đại học thì yêu đương với người khác, đến nay chẳng rõ đã chia tay hay chưa... liệu cô có còn thực sự thích nữa không?

Không biết.

Phần lớn những chuyện khiến người ta rối bời, chỉ dựa vào suy nghĩ thì chẳng bao giờ tìm ra đáp án.

Thịnh Tê cắm cúi vẽ suốt cả buổi trưa, chân gác lên ghế, dáng ngồi chẳng ra thể thống gì.

Tiếng chuông cửa lại vang lên. Lần này cô không chần chừ nửa giây, lao nhanh ra cửa, đến giày cũng chẳng kịp xỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!