Thịnh Tê bị sự quấn quýt đột ngột của nàng làm cho bối rối, chân tay luống cuống không biết đặt vào đâu. Bây giờ, người cứng đờ lại chuyển thành cô.
Tiếng mưa rơi bị cửa sổ ngăn lại bên ngoài, trở nên trầm đục và thánh thót. Cơn mưa mùa thu hàm súc nhưng lại mang nét u uẩn, không giống những cơn mưa mùa hạ, hễ trút xuống là ào ạt, phô trương, như muốn gột rửa sạch sẽ cả thế gian này.
Thời gian dường như bị cơn mưa trì hoãn. Một giây bị xé nhỏ thành vô số khoảnh khắc, cho phép con người ta không ngừng suy tư và hồi tưởng.
Ôn Liễm mặc bộ pijama của cô, vùi mặt vào hõm cổ cô. Kiểu này thì còn nghe mưa cái nỗi gì.
Dần dần, bên tai Thịnh Tê không còn tiếng ồn ào của cơn mưa ngoài cửa sổ nữa, chỉ còn lại âm thanh của trận mưa rào đầu hạ năm lớp 11.....
Sấm chớp rền vang, tia chớp rạch ngang trời sáng lòa như ban ngày. Ôn Liễm lo cô sợ, chủ động gọi cô sang ngủ chung.
31, 32, 33... 39. Theo kinh nghiệm những lần trước, đếm đến khoảng 50 là nàng chắc chắn sẽ ngủ.
Nhưng khi đếm đến 39, giọng Ôn Liễm lại vang lên, nhẹ nhàng hỏi: "Thịnh Tê, cậu giận à?"
Cơn buồn ngủ của Thịnh Tê chưa kịp ập đến đã bị xua tan. Cô ngáp một cái, không hiểu lắm: "Không có, cậu không giận là tốt rồi, tớ giận cái gì chứ?"
Dọa Thịnh Tê xong, vốn tưởng cô sẽ nũng nịu với mình, ai ngờ Thịnh Tê lại ngoan ngoãn xin lỗi rồi xoay người đi ngủ.
Như vậy đương nhiên là tốt, có chuyện gì để mai hẵng nói. Nhưng Ôn Liễm trằn trọc mãi không ngủ được, cứ nghi ngờ Thịnh Tê đang giận dỗi.
Nàng thành thật thú nhận: "Sợ cậu thấy tớ thật vô vị, chỉ biết mắng cậu, dọa nạt cậu."
Thịnh Tê không ngờ Ôn Liễm lại nghĩ nhiều như vậy, an ủi nàng: "Cậu có vô vị hay không không liên quan đến chuyện này. Tớ chỉ đang thương lượng với cậu, cậu không đồng ý thì tớ cũng sẽ không giận đâu."
"Cậu thực sự muốn xem à?"
Thịnh Tê lắc đầu, chợt nhớ ra nàng không nhìn thấy, đành nói: "Bây giờ hết muốn rồi."
Cô sợ Ôn Liễm thật sự giận mình. Dù sao cách đây không lâu hai người mới vì chuyện cô không biết chừng mực mà chiến tranh lạnh, khó khăn lắm mới làm hòa, cô không thể không e dè.
"Vậy... vừa nãy là muốn?"
"Ừm... Đối với cậu, tớ sẽ có chút ý đồ xấu xa. Cậu có thể không để ý đến tớ, nhưng ngàn vạn lần đừng mách mẹ cậu đấy." Thịnh Tê nghiêm túc dặn dò.
Ôn Liễm bảo Thịnh Tê xoay người lại, ghé sát mặt vào cô, chóp mũi cọ nhẹ lên má cô thì thầm: "Nhưng như thế kỳ cục lắm, tớ thấy không ổn, xấu hổ chết đi được. Nếu tớ đòi xem cậu, sờ cậu, chắc chắn cậu cũng sẽ xấu hổ thôi."
Ôn Liễm đa số thời gian đều thông minh, nhưng sự thông minh này đôi khi lại pha chút ngốc nghếch đáng yêu.
Thịnh Tê không nói gì, trực tiếp nắm lấy tay nàng, nhân lúc nàng không phòng bị, đặt lên ngực mình.
"..."
Tiếng mưa rào rào bên ngoài dường như chuyển thành tiếng tí tách nhỏ giọt. Đêm càng thêm sâu.
Ôn Liễm sững sờ hóa đá. Trong bóng tối mà Thịnh Tê không nhìn thấy, nhiệt độ trên mặt nàng tăng vọt, đỏ bừng cả một mảng. Nàng vội vàng rút tay về.
Thịnh Tê bình thản nói: "Tớ thấy có xấu hổ gì đâu, sờ thích không?"
Ôn Liễm nín thinh.
Cô nghiêng người ôm lấy Ôn Liễm: "Nếu cậu muốn sờ tớ, xem tớ, lúc nào cũng được, tớ không ngại. Nhưng nếu cậu không thích bị người khác chạm vào, ch* k*n đáo không muốn bị người khác nhìn thấy, thì đừng làm khó bản thân phải giải thích với tớ. Đừng lo tớ không vui, tớ không nhỏ mọn thế đâu. Cho dù cậu có hung dữ với tớ một chút, tớ vẫn sẽ thích cậu."
Cho dù cậu nói sau này cũng sẽ không ở bên tớ, tớ vẫn sẽ thích cậu.
"Tại sao?" Làm gì có chuyện thích vô điều kiện như thế.
"Không biết nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!