Chương 48: (Vô Đề)

Ôn Liễm thay đồ xong thì nằm xuống.

Nàng đã từng ghé qua chiếc giường này vài lần, nhưng nằm ngủ thì đây là lần đầu tiên. Gối đầu mềm mại, ga giường họa tiết ô vuông xanh lục mát mắt, gió nhẹ nhàng lay động tấm rèm cửa.

Cơn buồn ngủ vì tâm thần bất an mà có chút tan biến. Từ nằm ngửa chuyển sang nằm nghiêng, nàng mở to mắt suy nghĩ miên man, cố gắng không để Thịnh Tê phát hiện ra mình đang thao thức.

Nhưng Thịnh Tê dường như biết nàng chưa ngủ, bèn xê dịch người, thu hẹp khoảng cách giữa hai người lại. "Cậu không muốn ngủ à?"

"Muốn." Nói không muốn khéo lại bị đuổi về nhà mất.

"Đang cố ngủ à?"

"Ừm."

Ôn Liễm nằm quay lưng lại, người cứng đờ. Nàng sợ nhất là kiểu nằm sát rạt thế này.

Thịnh Tê thầm cười trộm. Người nằm trên giường cô là người tin tưởng cô nhất, nên cô không táy máy tay chân nữa. Hít hà mùi hương thoang thoảng trên mái tóc nàng, cô dịu dàng nói: "Ngủ ngon."

Tối qua ngủ muộn nên Thịnh Tê đã sớm buồn ngủ, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng.

Ôn Liễm mở to mắt lắng nghe tiếng thở đều đều phía sau lưng. Thịnh Tê đang ở ngay sau lưng nàng. Nàng muốn quay lại ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của người mình thích, nhưng lại sợ làm cô thức giấc, đành phải cố kìm nén.

Muốn nhìn, nhưng không nhìn thấy.

Muốn có được, nhưng lại không có tư cách để có được.

Nếu như mỗi ngày đều có thể tốt đẹp như thế này thì hay biết mấy. Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem phim, cùng nhau ngủ trưa.

Đây là lần đầu tiên sau khi gặp lại, hai người nằm ngủ cùng nhau. Trong lòng Ôn Liễm, niềm vui và nỗi buồn man mác lấn át cả sự hồi hộp.

Còn lần đầu tiên thực sự chung gối chăn thời cấp ba, nàng không hề bình tĩnh như bây giờ, và khi đó Thịnh Tê cũng không biết chừng mực như hiện tại.

Chỉ tiếc là, sự chân thành và thẳng thắn dành cho nhau năm ấy, cả hai đều đã đánh mất rồi.

Năm lớp 11, sau nụ hôn đường đột của Thịnh Tê, họ đã trải qua chiến tranh lạnh rồi lại làm hòa.

Mặc dù Ôn Liễm nhấn mạnh rằng sẽ không yêu sớm, sau này chỉ yêu con trai, nhưng Thịnh Tê không vì thế mà xa lánh nàng. Ngược lại, họ cư xử với nhau còn tự nhiên hơn trước, và cũng trân trọng nhau hơn.

Một cuối tuần nọ, Thịnh Tê về quê, đang đạp xe thì bị một chiếc xe điện va phải, ngã lăn ra đất. Cũng may là đường đất ở quê nên không bị thương nặng, chỉ bị trầy xước một mảng lớn ở cánh tay.

Lúc đó mới chớm hè, cô đã mặc áo ngắn tay. Da thịt vốn mềm mại nên vết trầy xước trông càng rõ rệt. Vừa trở về thành phố đã bị Ôn Liễm nhìn thấy.

Ôn Liễm rất đau lòng, cho phép cô tạm dừng luyện chữ một tuần, những bài tập nâng cao nàng giao thêm cũng được miễn. Thịnh Tê vui quá hóa rồ, buột miệng nói muốn ngày nào cũng bị thương.

Ôn Liễm nghe xong liền nổi giận, mắng cô không biết quý trọng thân thể, lại ghét học hành đến thế, làm như nàng ép uổng cô vậy.

Thấy nàng coi lời nói đùa là thật, Thịnh Tê vội vàng xin lỗi, an ủi: "Hồi bé tớ nghịch như quỷ, bị thương suốt ấy mà, quen rồi, không sao đâu."

Cô còn vạch cho Ôn Liễm xem những vết sẹo cũ trên người. Dù đã mờ đi nhiều nhưng vẫn không biến mất hẳn. Con người ta hễ bị thương là sẽ có vết sẹo đi theo cả đời. Lúc không để ý thì không thấy, nhưng nông sâu thế nào, nằm ở vị trí nào, chỉ có người trong cuộc mới rõ.

Ôn Liễm cau mày: "Đều đau lắm phải không?"

"Ừ, cậu nhìn cái sẹo ở đầu gối này xem, lúc đấy tớ đau đến mức khóc oa oa luôn. Mỗi lần tớ ngã hay va đập gì là bà nội với cô lại mắng mấy ông anh họ một trận, ha ha ha, bọn họ mới là người đen đủi nhất."

Cô cười vô tư lự. Ôn Liễm cũng cười theo, thấy Thịnh Tê đang tò mò tìm kiếm trên người mình, bèn giải thích: "Tớ ít khi bị thương lắm, trên người không có sẹo đâu."

"Mẹ cậu chắc chắn là bảo bọc cậu kỹ lắm."

"Ừm, mấy hoạt động nguy hiểm mẹ đều không cho tớ tham gia. Chỉ được đọc sách và luyện đàn thôi, ngay cả xe đạp tớ còn chưa học nữa là."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!