Chương 47: (Vô Đề)

"Tại sao lại không đi?"

Thịnh Tê bước tới gần nàng hơn một chút, trêu chọc: "Không phải cậu lại ngồi đoán già đoán non, tưởng tôi và chị cậu có gian tình đấy chứ?"

Ôn Liễm nhíu mày nhìn cô: "Sao cậu lại dùng từ khó nghe như thế?"

Giọng điệu không vui của nàng khiến Thịnh Tê bật cười: "Miệng thì chê khó nghe, nhưng trong lòng chắc chắn đang nghĩ thế còn gì."

Từ sáng đến giờ Thịnh Tê chưa bước chân ra khỏi cửa, vẫn mặc bộ pijama dài tay màu trắng sữa, một tay chống lên bàn, nghiêng đầu cười với nàng.

Ánh nắng thu đẹp nhất của Vũ Giang dường như đều ngưng đọng trong nụ cười ấy, vừa hoạt bát lại vừa dịu dàng.

Ôn Liễm có thể cảm nhận rõ ràng, trái tim mình như bị ai đó rắc một nắm đường, những hạt đường nhảy nhót, tung tóe cảm giác tê dại ngọt ngào lan tỏa khắp lồng ngực.

"Tôi không có ý đó. Nhưng tại sao cậu không thể nói cho tôi biết chuyện giữa hai người?"

Sự tò mò của nàng chỉ dành riêng cho Thịnh Tê.

Chị họ chưa gặp Thịnh Tê được mấy lần, tại sao lại hứng thú với cậu ấy đến vậy? Và tại sao Thịnh Tê cũng không hề tỏ ra kháng cự?

"Liên quan đến quyền riêng tư mà. Chắc chị cậu cũng không muốn cậu biết đâu." Thịnh Tê không thích xen vào chuyện người khác, hơn nữa cô cũng muốn bảo vệ Thành Quyên.

Ôn Liễm vốn không phải người thích bàn tán sau lưng người khác, nhưng chuyện của Thành Quyên và Ôn Hủ quả thực quá đặc biệt, cô không tiện kể ra.

"À." Ôn Liễm không nhìn Thịnh Tê nữa, cúi xuống tiếp tục làm việc.

Thịnh Tê bị tiếng "À" lạnh lùng của nàng làm cho hụt hẫng. Cô thu tay về, đi vòng sang bên kia, đổi một góc độ khác để tiếp tục nói chuyện với nàng.

"Cậu đừng suy nghĩ linh tinh. Chúng tôi không có chuyện gì mờ ám đâu, trong sạch 100%. Không nói cho cậu là vì chuyện đó không liên quan đến cậu, thật ra cũng chẳng liên quan mấy đến tôi đâu. Cậu cứ yên tâm."

Bàn tay đang thái thịt của Ôn Liễm khựng lại một chút, không ngẩng đầu lên, cũng không nói năng gì.

Thịnh Tê ban đầu không hiểu phản ứng của nàng, nhưng ngay giây sau đó, trong khoảng lặng ngắn ngủi ấy, cô nhận ra vấn đề.

Cuộc đối thoại này sao giống như cô đang giải thích với bạn gái thế nhỉ?

Rõ ràng đã thống nhất là sau hai ngày này, họ sẽ trở về làm hàng xóm bình thường mà.

Tiếng dao thái lên thớt gỗ lại vang lên đều đều.

Thôi kệ, dù sao cũng là hai ngày cuối cùng, khách sáo một chút cũng chẳng chết ai.

Thịnh Tê chốt lại vấn đề: "Ý tôi là tôi rất bảo thủ. Bất kể thế nào, tôi cũng sẽ không dây dưa không rõ với chị cậu đâu, cậu đừng nghĩ nhiều là được."

Nói xong cô định bỏ đi, nhưng vừa bước ra khỏi khu vực bếp lại quay lại: "Nếu cậu không muốn đi ăn thì thôi, tôi sao cũng được, chúng ta tự ra ngoài ăn cũng thế."

"Không, đi ăn chứ." Ôn Liễm nhàn nhạt đưa ra quyết định.

Đúng là lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.

Thịnh Tê đành gật đầu: "Tùy cậu."

Thấy Ôn Liễm vẫn đang mải mê thái thịt, gừng tỏi, sợ nàng mệt, cô nhắc: "Nấu ít món thôi, chúng ta ăn không hết đâu."

"Được." Ôn Liễm đáp gọn lỏn.

Thấy không có việc gì làm, Thịnh Tê cũng không muốn đứng đó làm vướng chân tay.

Cô ngồi xuống nhắn tin cho Thành Quyên, lịch sự thông báo một tiếng: "Tối nay Ôn Hủ rủ Ôn Liễm đi ăn cơm, tiện thể rủ cả tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!