Những ý nghĩ hỗn loạn dìm Ôn Liễm chìm nổi giữa đại dương cảm xúc. Khi thì bị sóng đẩy lên cao hớp từng ngụm khí, khi thì lại bị dìm xuống sâu, ngạt thở trong cơn sóng tình.
Ôn Liễm trong vòng tay Thịnh Tê như hóa thành một đại dương mênh mông, cuốn lấy cô, hòa làm một. Những dòng hải lưu nóng lạnh giao thoa, khuấy động nước biển, nuôi dưỡng thêm biết bao tình ý.
Thịnh Tê ngắm nhìn nàng thêm vài lần nữa, gạt bỏ những tạp niệm lẽ ra không nên tồn tại, chuyên tâm đắm mình vào cuộc vui này. Cô muốn con người Ôn Liễm, muốn ôm nàng vào lòng, những thứ khác đều không quan trọng.
Bàn tay Thịnh Tê tiên phong dẫn đường, mân mê đùa nghịch hạt đậu mềm mại như ngọc dương chi trong lòng bàn tay. Tiếng r*n r* của Ôn Liễm sau khi bị trêu chọc liền nghẹn lại nơi cổ họng, nén xuống nhưng lại càng thêm khiêu khích, tiếng hít thở ngày càng nặng nề. Âm thanh ấy còn mê hoặc lòng người hơn cả tiếng kêu ban nãy.
Khi cô ấn nhẹ l*n đ*nh mềm mại, Ôn Liễm gấp gáp khẽ than nhẹ. Một bàn tay đang chống trên tường buông ra, cách lớp áo, vụng về cố ngăn cản bàn tay đang làm loạn.
Chuyện này thật sự quá đỗi tuyệt vời. Phản ứng của Ôn Liễm lúc nào cũng đáng yêu như vậy, khiến Thịnh Tê vừa muốn nâng niu lại vừa muốn ra sức giày vò.
Đôi khi cô thấy tiếc nuối vì Ôn Liễm không còn là Ôn Liễm của ngày xưa, và cô cũng chẳng phải là Thịnh Tê của ngày xưa nữa. Cả hai đều đã thay đổi, ôm trong lòng cả bụng bí mật và sự xa lạ, đeo lên những chiếc mặt nạ để làm quen lại từ đầu.
Nhưng khi thân mật, họ vẫn là họ của thuở ban đầu, như thể chưa từng chia xa, ăn ý và hòa hợp đến lạ kỳ.
Tâm hồn cách nhau ngàn vạn núi sông, nhưng thể xác gần gũi lại giống như uống rượu độc giải khát, biết rõ là vô ích, nhưng lại khó lòng kiềm chế.
Thịnh Tê không phải người ham mê sắc dục. Khi bạn bè đồng trang lứa mải mê yêu sớm, cô chẳng hứng thú với ai, một lòng chỉ nghĩ đến chơi game và vẽ tranh.
Trước khi gặp Ôn Liễm, do tính cách, cô không ngại tiếp xúc cơ thể với bạn bè. Cô cũng từng bị rủ rê xem mấy hình ảnh "người lớn" không phù hợp với lứa tuổi, cảm thấy mới lạ nhưng cũng rất xấu hổ, tuyệt nhiên chưa từng nảy sinh h*m m**n với một người cụ thể nào.
Mãi cho đến khi gặp Ôn Liễm, Thịnh Tê mới khao khát được nàng hôn, khao khát được ôm nàng. Cô thích làm những chuyện thân mật cùng Ôn Liễm.
Bao nhiêu năm trôi qua vẫn chẳng có chút tiến bộ nào, Thịnh Tê không giấu được sự yêu thích đối với chuyện này, và Ôn Liễm thì biết rõ cách thả câu để cô cắn mồi.
Bầu không khí đang nồng nhiệt, điện thoại trong túi áo Ôn Liễm bỗng đổ chuông. Cơn rung đột ngột dọa Thịnh Tê
- người đang luồn tay dưới áo nàng
- giật mình thon thót.
Cô rút tay ra, buột miệng chửi thề một câu vì mất hứng.
Ôn Liễm cũng ngớ người. Sự tình tứ trong mắt còn chưa kịp tan đi, nghe thấy Thịnh Tê chửi bậy, nàng liền lườm cô một cái trách móc. Y hệt năm đó.
Thịnh Tê như học sinh cá biệt bị học sinh gương mẫu bắt quả tang làm việc xấu, chán nản quay mặt đi chỗ khác.
Điện thoại vẫn reo vang.
Ôn Liễm xoay người dựa vào cửa, lấy điện thoại ra, không ngoài dự đoán là mẹ nàng gọi.
Thịnh Tê liếc nhìn đồng hồ, thế mà đã gần mười một giờ đêm. Hai người ăn một bữa cơm mà lề mề đến tận giờ này. Ngày mai Ôn Liễm còn phải đi làm, chắc Hàn Nhược Hoa đang sốt ruột lắm.
Ôn Liễm khẽ ho hai tiếng để điều chỉnh giọng nói, từ tốn hỏi: "Mẹ à, sao thế ạ?"
Ráng mây hồng trên mặt còn chưa tan hết, nhưng thái độ thì tỉnh táo vô cùng.
Thịnh Tê thầm nghĩ Ôn Liễm cũng "xấu tính" thật. Giờ này mẹ nàng gọi điện thoại còn có thể vì chuyện gì nữa chứ, chắc chắn là lo lắng hỏi bao giờ nàng về nhà rồi. Thế mà nàng còn biết rõ còn cố hỏi. Cứ như thể không biết gì thật vậy.
Nghĩ đến việc đôi khi bản thân cũng bị nàng đối xử như thế, Thịnh Tê bực bội nhận ra: Học sinh gương mẫu cũng chưa chắc hoàn toàn là gái ngoan.
Hàn Nhược Hoa dịu dàng nói: "Không có gì, không có gì, mẹ thấy cũng muộn rồi nên hỏi xem các con ăn ở đâu. Nếu xa quá, muộn thế này đừng bắt xe nữa, để mẹ qua đón."
Thịnh Tê cảm thán, thật hạnh phúc biết bao.
"Không cần đâu ạ, con đang ở nhà Thịnh Tê, con về ngay đây."
"Về rồi à. Được, ở nhà là tốt rồi, mẹ đỡ lo. Con muốn ngủ bên đó tối nay cũng được, nhưng sáng mai phải đi làm, cố gắng đừng thức khuya."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!