Trên đường trở về, không gian còn tĩnh mịch hơn cả lúc đi.
Mây đen dày đặc che kín bầu trời, ánh trăng lạnh lẽo treo cô độc trên cao. Gió lạnh từ bốn phương tám hướng ùa tới, rít gào thổi vào người đi đường, lấp đầy khoảng cách giữa hai bờ vai.
Cảm nhận được hơi lạnh thấu xương, Thịnh Tê đút tay vào túi áo. Ôn Liễm không còn giống như trước kia, dùng mu bàn tay ấm áp dò xét nhiệt độ, rồi nhẹ nhàng ủ ấm bàn tay cô nữa.
Hai cái bóng đổ dài trên mặt đất, ôm lấy nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt, quấn quýt không rời, đến gió cũng chẳng thể thổi tan.
Thịnh Tê cúi đầu nhìn cái bóng của mình, từng bước từng bước đi về phía trước. Sau này, cô và người này chỉ có thể làm hàng xóm bình thường thôi.
Đây là quyết định của chính Thịnh Tê, và Ôn Liễm cũng đã đồng ý. Nhưng sao cô lại chẳng cảm thấy nhẹ nhõm như đã tưởng tượng?
Việc giữ một mối quan hệ trong sáng với người có sức hấp dẫn trí mạng đối với mình chưa bao giờ là chuyện dễ dàng với Thịnh Tê. Cô vốn dĩ không phải là người giỏi che giấu cảm xúc.
Giống như năm đó, cô biết rõ Ôn Liễm là "gái thẳng", biết rõ thủ khoa khối không được phép yêu sớm, nhưng vẫn không thể khống chế được bản thân. Hôn, tỏ tình, và rồi bị đá.
Giống như khi gặp lại, biết Ôn Liễm độc thân, cô lại một lần nữa không kiềm chế được, như thiêu thân lao đầu vào lửa, dò xét rồi lại gần. Hôn, lên giường, rồi khi những tình cảm rối ren không thể gọi tên ập đến, cô lại chọn cách lùi về vạch xuất phát.
Ôn Liễm luôn là người bị động tiếp nhận. Dường như với nàng, ở bên nhau cũng được, mà không ở bên nhau cũng chẳng sao.
Nghĩ theo hướng tích cực thì có lẽ cô cũng có chút nhan sắc và điểm thú vị nào đó, nên lần nào cũng câu được người ta.
Nhưng mà, kết thúc đi thôi.
Dù Thịnh Tê luôn ca tụng sự hoàn mỹ, nhưng cô phải thừa nhận mình là một kẻ hẹp hòi và thù dai.
Năm xưa Ôn Liễm bỏ rơi cô, cô thậm chí không buồn hỏi lý do, vì cô đoán được hết thảy. Lý do có nhiều đến đâu thì kết quả vẫn là sự từ bỏ. Hơn nữa, cô đã cho nàng ngần ấy năm, nàng vẫn chưa từng đưa ra một lời giải thích hợp lý, nên giờ đây Thịnh Tê cũng chẳng muốn nghe nữa.
Giống như mẹ cô năm xưa đã bỏ rơi cô, rồi ba cô cũng bỏ rơi cô. Đến người thân ruột thịt còn như vậy, huống hồ là người ngoài. Một người hàng xóm đã từng đá cô một lần, ai dám đảm bảo sẽ không có lần thứ hai?
Thịnh Tê không muốn để bản thân chìm đắm thêm lần nữa, rồi lại bị đối phương vì những lý do "chính đáng" như kết hôn, sinh con mà gạt sang một bên, coi như không còn gì cả.
Cái cảm giác bị người mình thích đá, Thịnh Tê đã nếm trải một lần, nhớ mãi bao nhiêu năm, cô tuyệt đối không muốn nếm lại lần nữa.
Ôn Liễm từng nói: "Giống như hoa nát dưới bùn, giống như chim bay đi mất."
Lời này lúc ấy nghe thật sự rất đau lòng..... Ôn Liễm, nhìn thấy hoa rơi, tớ cảm giác như mình là cánh hoa bị vứt bỏ, đau lòng như chính mình trải qua vậy. Tớ cũng có cảm giác rơi xuống, tớ cũng thấy khó chịu. Có phải tớ hay lý sự quá không?
... Không lý sự đâu. Nếu cậu lại cảm thấy thế, cứ tưởng tượng là tớ sẽ ôm lấy cậu. Rơi vào lòng tớ rồi thì sẽ không sợ nữa..... Tớ có nói là tớ sợ đâu..... Tớ sợ. Tớ không muốn cậu lấm lem bùn đất.
Rồi sau đó thì sao?
Lời tâm tình có đến vạn cách nói. Nếu đem so sánh những lời đường mật của các cặp đôi đang yêu nhau say đắm, thì chẳng thể phân định thắng thua. Nhưng kẻ nào ngốc nghếch tin vào những lời yêu đương nói ra trong lúc cao hứng nhất thời, kẻ đó sẽ phải nếm mùi phản bội.
Thịnh Tê rơi xuống, nhưng không rơi vào lòng Ôn Liễm. Ôn Liễm đã tránh đi, mặc kệ cô rơi tõm vào vũng bùn lầy lội.
Bước vào thang máy, giờ này vắng vẻ không một bóng người. Trong không gian tĩnh lặng, Thịnh Tê bắt đầu đếm ngược.
Sau đêm nay, cô sẽ không cùng Ôn Liễm làm những chuyện này nữa, cũng sẽ không nói chuyện phiếm linh tinh nữa. Hàng xóm bình thường, gặp mặt chào hỏi xã giao là đủ rồi.
Đó là những gì Thịnh Tê đã định trước.
"Thịnh Tê."
"Sao vậy?"
Thang máy chậm rãi đi lên.
Nhớ lại cuối tháng Tám năm đó, ngày mưa tầm tã gột rửa sạch sẽ cả thành phố Vũ Giang. Thịnh Tê bắt gặp ánh mắt của Ôn Liễm. Ánh mắt ấy thanh đạm như nước đã được chưng cất kỹ càng, vậy mà cô lại say. Say đến mức không thể tỉnh lại cho đến tận bây giờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!