Chương 44: (Vô Đề)

Thịnh Tê không muốn nhắc lại chuyện hồi cấp ba, nhưng đối với Ôn Liễm, đó lại là khoảng thời gian hiếm hoi và trân quý nhất trong đời.

Nụ hôn năm ấy đã khuấy đảo tâm trí vốn luôn ngăn nắp của nàng. Mỗi khi nghĩ đến Thịnh Tê, trái tim nàng lại nở rộ, cảm giác nóng hổi và những cơn đau mơ hồ cứ đan xen, hòa quyện vào nhau.

Dường như có một loại tình cảm và năng lực mới mẻ nào đó đang sinh sôi nảy nở, theo dòng máu chảy tràn khắp cơ thể nàng. Khi đó, nàng vẫn chưa biết gọi tên nó là gì.

Ôn Liễm bắt đầu ngẩn ngơ mỗi ngày, số lần mất tập trung nhiều đến mức giáo viên không chịu nổi, đành phải gọi nàng đứng lên trả lời câu hỏi để ngầm nhắc nhở. Trong giờ sinh hoạt lớp, giáo viên chủ nhiệm lại một lần nữa nhấn mạnh việc cấm yêu sớm.

"Yêu sớm sẽ chẳng có kết quả gì đâu, chỉ làm chậm trễ việc học, ảnh hưởng đến tương lai tìm kiếm những đối tượng tốt hơn của các em thôi."

Cả lớp cười rộ lên.

Nhưng Ôn Liễm lại như người mất hồn. Nàng vẫn mải nghĩ về Thịnh Tê, tự hỏi liệu giữa họ có kết quả gì không, liệu Thịnh Tê có trở thành vật cản trên con đường của nàng hay không. Tan học, nàng ngơ ngẩn nhìn ra cửa sổ, tự vấn bản thân: Tại sao lại gắn "yêu sớm" và Thịnh Tê vào cùng một chỗ chứ?

Nàng thích Thịnh Tê, thích những tiếp xúc thân mật với cô, thích dáng vẻ vui tươi rạng rỡ của Thịnh Tê mỗi ngày. Đó chẳng lẽ không phải là sự yêu mến giữa những người bạn với nhau sao?

Ôn Liễm luôn cho rằng vì mình không có bạn bè, nên sự tồn tại của Thịnh Tê mới trở nên đặc biệt quan trọng, khiến nàng ngày nào cũng nhớ đến cô.

Thịnh Tê lại là một cô gái tốt tính, ai muốn làm bạn, cô cũng đều không từ chối. Cộng thêm việc nàng có thành tích tốt, Thịnh Tê có lẽ chỉ thích ánh hào quang tỏa ra từ nàng mà thôi. Hai người thu hút lẫn nhau, gần gũi với nhau, chuyện đó chẳng có gì đáng trách cả.

Quan trọng nhất là, Thịnh Tê có một "khuyết điểm" đặc biệt phù hợp với nàng.

Ôn Liễm luôn e ngại những bạn học có gia cảnh tốt, sống trong hạnh phúc đủ đầy. Họ thường không hiểu nỗi khổ, sự vui vẻ hồn nhiên của họ đôi khi khiến những đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân như nàng vừa ngưỡng mộ lại vừa luống cuống.

Đồng thời, nàng cũng không dám lại gần những người bạn có hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Nàng sợ bản thân trở nên kiêu ngạo, hay lý sự. Nàng sợ sự vụng về của mình sẽ làm tổn thương họ, bởi nàng không biết cách xoa dịu nỗi buồn trong lòng họ.

Thịnh Tê chính là người phù hợp nhất.

Cô hồn nhiên, ngây thơ nhưng không làm người khác khó chịu. Sự giàu có về cả vật chất lẫn tinh thần khiến Thịnh Tê trông vừa đàng hoàng lại vừa thiện lương, dễ dàng chiếm được cảm tình của mọi người.

Có người thích vẻ ngoài của Thịnh Tê, sự hào phóng của Thịnh Tê, hay tính cách tốt bụng của Thịnh Tê. Nhưng Ôn Liễm thích tất cả mọi thứ thuộc về Thịnh Tê.

Thực ra, Thịnh Tê không phải là có nỗi khổ. Cha mẹ đều không ở bên cạnh, thậm chí Thịnh Tê còn chưa từng gặp mẹ mình. Nguyện vọng lớn nhất của cô là mẹ quay về, không cần nói cho ai biết, chỉ cần lén đưa cô đi ăn một bữa gà rán KFC là được.

Thịnh Tê vất vả thi vào trường cấp ba trọng điểm chỉ vì muốn được đến bên ba mình trong kỳ nghỉ hè, nhưng ba cô chỉ hứa suông, căn bản chưa bao giờ định thực hiện lời hứa.

Người thương Thịnh Tê nhất là bà nội. Bà nhìn có vẻ cứng rắn nhưng ngày nào cũng phải uống thuốc. Bà hay bảo mình nhất thời chưa chết ngay được đâu, kiểu gì cũng phải cố sống đến khi Thịnh Tê tốt nghiệp đại học, nếu không cháu gái bà sẽ phải chịu khổ.

Bởi vì dù hai người cô ruột không có con gái nên rất cưng chiều Thịnh Tê, nhưng các ông chú và bà cô bên ngoại lại cực kỳ đáng ghét. Họ luôn thích lôi chuyện cũ năm xưa ra kể lể ngay trước mặt Thịnh Tê, khiến bà nội cô tức điên lên được.

Dù vậy, Thịnh Tê chưa từng oán thán nửa lời. Cô giống như một ngôi sao nhỏ, luôn tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp vừa đủ.

Ôn Liễm đứng dưới ánh sáng ấy, trong lòng biết rõ cô vốn có thể chói lọi hơn thế, nhưng lại ích kỷ nghĩ rằng: Mình sợ ánh sáng mạnh, như thế này là vừa vặn rồi.

Ôn Liễm mất cha từ nhỏ. Mẹ vì sợ nàng bị người đời coi thường nên đã từ chối biết bao người theo đuổi có điều kiện tốt, một mình nuôi nàng khôn lớn. Tính cách nàng lầm lì không khiến người ta yêu thích, ai nói lời cay độc nàng đều nhẫn nhịn. Nàng không cảm thấy mình đáng thương, nhưng cũng chẳng thấy cuộc sống này tốt đẹp gì cho cam.

Mãi đến khi dần hiểu về Thịnh Tê, nàng mới phát hiện ra cô cũng có tư cách để thương cảm cho người khác. Nàng muốn đối tốt với Thịnh Tê hơn một chút. Thịnh Tê thích mẹ nàng, vậy thì nàng sẽ khiến mẹ cũng đối tốt với Thịnh Tê.

Thế là nàng vô tình hay cố ý để mẹ biết Thịnh Tê quan trọng với mình đến thế nào, và quả nhiên mẹ nàng cũng rất quý mến cô.

Nàng muốn làm bạn thân nhất của Thịnh Tê, cả đời này cũng được.

Nhưng Thịnh Tê có nghĩ như vậy không?

Ngày hôm đó, Thịnh Tê ôm nàng vào lòng và hôn, hành động ấy mang quá nhiều hàm ý sâu xa. Thịnh Tê biết rõ lưng nàng rất nhạy cảm, sợ người khác chạm vào, vậy mà bàn tay Thịnh Tê cứ cố tình áp lên đó. Ôn Liễm tự nhủ, nàng không thể coi như Thịnh Tê chỉ muốn làm bạn bè đơn thuần.

So với việc Thịnh Tê kết bạn với đám học sinh hư hỏng, đi bắt nạt người khác, hút thuốc hay chơi game, điều nàng sợ nhất hóa ra lại là... không thể tiếp tục làm bạn với Thịnh Tê.

Nàng không còn cách nào để giả ngốc nữa. Nàng có thể giả vờ vài lần, nhưng nàng đâu có ngốc thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!