Đêm nay, vầng trăng non tựa như chiếc móc câu bạc lơ lửng giữa trời, lẩn khuất sau lớp sương mỏng và những tầng mây thưa thớt. Ánh sáng lãnh lẽo, nhạt nhòa phủ xuống vạn vật.
Trước khi kéo rèm cửa, Thịnh Tê đứng lặng yên, ngước nhìn bầu trời một lúc lâu.
Giờ đây, khi đã nằm trên giường, tâm trí cô vẫn luẩn quẩn với hình ảnh vầng trăng cô độc ban nãy. Cuộc điện thoại của Ôn Liễm như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm tan biến cơn buồn ngủ, chỉ để lại một nỗi phiền muộn không tên đọng lại trong lòng.
Ý tứ của Thịnh Tê rất đơn giản: Không muốn gây rắc rối cho Ôn Liễm. Cô sẽ không tiết lộ chuyện của Ôn Hủ và Thành Quyên cho nàng biết, ngược lại, cô cũng sẽ giữ kín chuyện giữa mình và nàng trước mặt Ôn Hủ.
Nhưng Ôn Liễm lại nghiêm túc thái quá, cứ bắt bẻ từng câu chữ của cô.
Thịnh Tê bắt đầu tự hỏi, quan hệ giữa mình và Ôn Liễm chẳng lẽ không phải là "hàng xóm bình thường" sao? Cô đâu có đưa ra lời hứa hẹn xa vời nào?
Việc hai người dây dưa với nhau như hiện tại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Thịnh Tê. Cô chỉ đơn giản là không muốn làm trái lại cảm xúc của bản thân. Cô cứ ngỡ Ôn Liễm cũng ngầm hiểu đây chỉ là một cuộc chơi, sẽ biết cách cư xử sao cho phải phép.
Vậy thì cú điện thoại vừa rồi là có ý gì?
Chẳng lẽ chỉ vì cô nhất thời bị Ôn Liễm thu hút trở lại, hôn nhau vài lần, làm vài chuyện thân mật, đưa đón nàng đi làm, thì giữa họ tự động nảy sinh một mối quan hệ sâu sắc hơn sao?
Đừng quên rằng, người đã tàn nhẫn đá cô, đến nay vẫn chưa một lời xin lỗi, chính là Ôn Liễm. Hai năm trước, người không muốn gặp lại cô, người quay lưng đi yêu người khác, cũng là Ôn Liễm. Khi đó, ngay cả một bữa cơm nàng cũng chẳng buồn ăn cùng cô.
Bây giờ cô đã trưởng thành, độc thân, công việc nhàn hạ, lại vô tình sống ngay cạnh nhà. Phải chăng vì thế mà cô không còn là kẻ "cao không tới", và nàng mới hạ mình đồng ý tham gia trò chơi này?
Ôn Liễm nghĩ cô nên cảm thấy mang ơn, nên lập tức quy phục và trở thành tù binh của tình yêu lần nữa sao?
Thịnh Tê cong mắt cười, khẽ thì thầm vào khoảng không: "Không có đâu nhé."
Cũng có một mối quan hệ khác, đó là "bạn học cũ cấp ba". Nhưng Ôn Liễm không nói, Thịnh Tê cũng sẽ tuyệt đối không nhắc tới.
Thịnh Tê cực kỳ ghét việc ôn lại chuyện xưa với Ôn Liễm.
Nếu không nhắc đến quá khứ, họ còn có thể bình thản ở bên nhau, vui vẻ tận hưởng hiện tại, dù sao cả hai đều đang độc thân. Nhưng một khi khơi lại chuyện cũ, chẳng khác nào đang nhắc nhở Thịnh Tê rằng: Cô là kẻ ăn lại đồ cũ. Cô là kẻ bị người ta đá mà vẫn không có tiền đồ, vẫn dây dưa mập mờ với người ta.
Tuy da mặt Thịnh Tê không mỏng, nhưng cô không muốn lòng tự trọng của mình bị chà đạp. Cho nên, ba chữ "bạn học cũ" tốt nhất là đừng bao giờ nhắc tới.
Có lẽ dạo gần đây tính tình Thịnh Tê quá tốt, khiến người ta sinh ra ảo giác rằng cô rất dễ tiếp cận. Đêm nay cô còn đi đón Ôn Liễm tan tầm, tay trong tay nồng nàn suốt cả quãng đường, khiến Ôn Liễm hiển nhiên không còn giữ được sự bình tĩnh như dạo trước.
Trong điện thoại, nàng không che giấu sự hụt hẫng và thất vọng trong giọng nói: "Hóa ra cậu vẫn thường làm những chuyện này với 'hàng xóm bình thường' của mình à?"
Không muốn nghe những lời châm chọc, Thịnh Tê lạnh lùng nhắc nhở: "Đều là người trưởng thành cả rồi, chuyện này là ngươi tình ta nguyện, tôi đâu có ép buộc cậu, đúng không?"
Ôn Liễm bật cười một tiếng chua chát, rồi im bặt, không còn động tĩnh gì.
Thịnh Tê cũng chẳng muốn nói thêm: "Còn về chuyện chị họ cậu, tôi thêm bạn hay không cũng được, tùy cậu xử lý. Tôi ngủ trước đây. Ngủ ngon."
Thịnh Tê dứt khoát cúp máy.
Dù trước khi trở về Vũ Giang, trong lòng Thịnh Tê nỗi nhớ nhung hay sự oán hận chiếm phần nhiều hơn, thì khi gặp lại người xưa, cô vẫn luôn cố gắng giữ thái độ nho nhã, lịch thiệp nhất có thể. Cô không nỡ trút giận lên Ôn Liễm, cũng không muốn ỷ vào việc nàng đang có hứng thú với mình để thực hiện cái gọi là trả thù.
Cô ghét việc người khác làm thay đổi bản chất con người mình.
Bà nội đã dạy dỗ cô nên người thế nào, cô sẽ sống đúng như thế ấy. Cô không thể để những kẻ không quan trọng biến mình thành một con người hoàn toàn khác sau khi bà mất. Cô sẽ lễ phép, sẽ tôn trọng người khác, và ngay cả khi d*c v*ng thiêu đốt lý trí, cô vẫn sẽ dịu dàng với người từng bỏ rơi mình.
Nhưng đêm nay, Thịnh Tê đã nhìn thấu bản thân. Hóa ra cô cũng biết nói những lời vô tình, cũng biết dùng bốn chữ "ngươi tình ta nguyện" lạnh lẽo để làm lá chắn bảo vệ mình. Nghĩ đến sự thất vọng và phẫn nộ của Ôn Liễm sau khi nghe câu đó, cô lại cảm thấy... khoan khoái.
Một lúc sau, thông báo kết bạn từ Ôn Hủ hiện lên.
Ôn Liễm rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ ngoan, nàng không làm chuyện lấp l**m qua mặt người khác. Cả hai bên đều muốn kết bạn, nàng sẽ không ngăn cản.
Thịnh Tê trước đó muốn kết bạn với Ôn Hủ vì tò mò về câu chuyện giữa cô ta và Thành Quyên. Cô không hiểu sao họ lại ở bên nhau, dính lấy nhau nhưng lại không phải là yêu đương. Đâu thể nào ai cũng giống cô và Ôn Liễm được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!