Chương 41: (Vô Đề)

Giờ cao điểm, dòng xe cộ kẹt cứng trên đường, tiếng còi xe inh ỏi vang lên không dứt, chẳng có lấy một chút mới mẻ nào kể từ ngày ô tô được phát minh cho đến nay.

Thường ngày, ngay cả những tài xế điềm tĩnh nhất cũng phải nhíu mày mất kiên nhẫn trước cảnh tượng này. Thế nhưng hôm nay, tâm trạng của Ôn Hủ lại tốt đến lạ lùng. Nàng ung dung dựa lưng vào ghế lái, vừa gửi tin nhắn thoại cho người nhà, vừa gõ nhịp ngón tay lên vô lăng, miệng khe khẽ ngân nga một giai điệu vui tươi.

Xong xuôi, nàng buông điện thoại xuống, thuận tay đặt lên đùi người ngồi ở ghế phụ.

Trái ngược với vẻ hớn hở của Ôn Hủ, Liễu Thành Quyên vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh không chút cảm xúc. Cô hơi nhíu mày, dịch chân sang một bên để né tránh bàn tay kia, rõ ràng là không muốn để ý tới người bên cạnh.

"Đã đồng ý đi cùng tôi mà mặt mũi cứ hầm hầm, vậy em đồng ý làm gì?" Ôn Hủ vẫn giữ giọng điệu bình thản, không hề tức giận.

"Nếu tôi không đồng ý, Ôn tổng có để cho tôi yên không?"

Chẳng hiểu Ôn Hủ bị cái gì k*ch th*ch mà từ dịp lễ 11/11 đến nay cứ nằng nặc đòi ra khách sạn qua đêm. Đối với những yêu cầu định kỳ kiểu này, Liễu Thành Quyên lần nào cũng kháng cự, nhưng rốt cuộc lần nào cũng phải gật đầu, cùng lắm chỉ là câu giờ được thêm một đoạn thời gian.

Ngày mai tuy là thứ Ba, nhưng cả Liễu Thành Quyên và Ôn Hủ đều rảnh rỗi, đã lỡ hứa rồi thì đành phải đi thôi.

Những lời Thịnh Tê nói hôm trước vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến Liễu Thành Quyên phải lấy hết dũng khí để đối diện với chính mình. Cô không thể từ chối Ôn Hủ là vì Ôn Hủ quá bá đạo, khiến người ta không dám nói "không", hay là do bản thân Liễu Thành Quyên thực sự không làm được?

Ôn Hủ bị cô chặn họng một câu, bèn nhớ tới chuyện khác: "Đi với tôi thì khó chịu, còn đi xem triển lãm, ăn cơm với cái cô Thịnh Tê kia thì vui vẻ lắm nhỉ?"

Tối thứ Sáu tuần trước vốn dĩ không có lịch gặp mặt. Tăng ca xong, Ôn Hủ ngẫu hứng mua đồ ăn khuya mang đến nhà Thành Quyên, nhưng lại không thấy người đâu. Khi Thành Quyên trở về thì trời đã khuya, trên người thoang thoảng mùi rượu. Vừa nhìn thấy Ôn Hủ, ánh mắt Liễu Thành Quyên liền lảng tránh.

Ôn Hủ không biết bản thân đáng sợ đến mức nào mà khiến cô ấy không dám nhìn thẳng. Nàng kéo người lại gần, chất vấn xem Liễu Thành Quyên đã đi đâu.

"Xem triển lãm."

"Với ai?"

"Thịnh Tê." Liễu Thành Quyên trả lời thẳng thắn.

Ôn Hủ vừa giúp cô thay giày vừa hỏi tiếp: "Còn đi ăn cùng nhau nữa à?"

"Ừm."

Hỏi xong cũng chỉ gật đầu, Ôn Hủ không hề nổi nóng, cư xử như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, ân cần chăm sóc Liễu Thành Quyên rửa mặt rồi đi ngủ. Vậy mà bây giờ lại đột nhiên lôi chuyện cũ ra đay nghiến.

Thành Quyên lười biếng đáp: "Tùy chị nghĩ sao thì nghĩ."

Ôn Hủ bỗng nhiên im bặt. Nàng quá rõ kiểu chung sống này, chỉ cần Liễu Thành Quyên đáp trả, chắc chắn hai người sẽ cãi nhau to.

Ôn Hủ vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của Liễu Thành Quyên lần đầu tiên ngồi vào xe mình. Khi đó nàng còn nông nổi, lái chiếc xe thể thao phô trương, dụ dỗ một cô gái chưa trải sự đời lên xe. Nhìn Liễu Thành Quyên bứt rứt bất an, đầu cúi gằm không dám ngẩng lên, trông như một đóa bách hợp trắng muốt vừa được gột rửa sau cơn mưa, sạch sẽ đến mức khiến lòng người thanh thản.

Bạn bè nói Ôn Hủ thích Thành Quyên vì chưa từng gặp qua kiểu người này. Giống như Kim Yến Tây lần đầu gặp Lãnh Thanh Thu, chỉ vì cảm thấy mới mẻ.

Kết cục trong tiểu thuyết đại khái cũng chính là kết cục của Ôn Hủ và Thành Quyên.

Nhưng Liễu Thành Quyên không phải là Lãnh Thanh Thu, và đời thực cũng chẳng phải tiểu thuyết. Con người bằng da bằng thịt không thể nào cứ rập khuôn theo kịch bản trong sách mà hành động được. Đóa bách hợp trải qua nắng gió, dầm mình trong mưa, dần dần sinh trưởng thành một đóa hồng đầy gai nhọn. Liễu Thành Quyên đã biết cách tự bảo vệ mình rất tốt, thậm chí bắt đầu biết đâm người khác đau nhói.

Ngồi trong xe, trước kia Ôn Hủ cảm thấy không gian thật rộng rãi, nhưng bây giờ, người bên cạnh dường như không ngừng mở rộng lãnh địa, chiếm hơn nửa không gian, khiến Ôn Hủ thường xuyên cảm thấy ngột ngạt đến khó thở.

Ôn Hủ chìm vào im lặng, kiên nhẫn chờ đợi dòng xe phía trước nhích từng chút một, chờ bầy chim sẻ cõng ánh hoàng hôn khuất dần sau núi.

Liễu Thành Quyên quay đầu lại. Những lời cay nghiệt theo dự đoán đã không xuất hiện, Ôn Hủ lẳng lặng chịu đựng vài câu nói móc của cô. Điều này còn khiến Liễu Thành Quyên thấy bất lực hơn cả việc cãi nhau, bởi vì như thế cô sẽ mềm lòng, cảm giác như chính mình mới là kẻ hùng hổ dọa người trước.

"Tối nay ăn gì?" Liễu Thành Quyên chủ động đổi chủ đề.

Đây chính là cách dỗ dành của Thành Quyên. Ôn Hủ cười khẩy một tiếng: "Tối thứ Sáu ăn ở đâu?"

Thành Quyên hơi nổi cáu: "Không nhắc lại chuyện đó không được à? Tôi đã làm gì chị đâu mà chị cứ phải cố tình gây sự thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!