Đa số mọi người sinh ra đã học cách che giấu sự chân thật của bản thân. Trái tim và bộ não đều được bảo vệ kỹ lưỡng dưới lớp da thịt và xương cốt, để tránh bị kẻ khác nhìn thấu điểm yếu.
Kẻ xấu dùng sự giả dối để hại người lợi mình, còn người bình thường thì dùng nó để che đậy sự yếu đuối, hư vinh hay lười biếng.
Lớp ngụy trang càng dày, người ta càng tự tin rằng mình đã trưởng thành và bất khả xâm phạm. Nhưng khi những lưỡi dao sắc bén từ bốn phương tám hướng ập đến, lớp áo giáp ấy bị xé toạc, phơi bày tất cả những gì tr*n tr** nhất.
Lột bỏ một lớp áo theo lý thuyết sẽ không chạm đến cốt lõi, nhưng với những kẻ nhạy cảm, nỗi đau ấy đủ khiến họ quằn quại.
Bắt một kẻ không quen thành thật phải phơi bày bản thân, chẳng khác nào một loại cực hình.
Khi quấn quýt bên Ôn Liễm trên giường, Thịnh Tê cảm thấy thứ mình trút bỏ không chỉ là quần áo. Cả thể xác lẫn tâm hồn cô đều đau nhức. Chuyện vui vẻ lại mang đến cảm giác đau đớn, cô nhất thời không hiểu nguyên do.
Sau này ngẫm lại, cô nhận ra một điều khi nhìn nhận cuộc g*** h**n này từ góc độ của người ngoài cuộc.
Cách cô hôn Ôn Liễm, nâng niu nàng, hệt như đang đối mặt với một giấc mộng đẹp mong manh dễ vỡ. Mạnh quá sợ tỉnh, chậm quá lại sợ không kịp mơ cho trọn.
Dáng vẻ ấy của cô thật ngốc nghếch. So với Ôn Liễm, cô vốn dĩ đã không đủ thông minh. Để lộ sự ngốc nghếch ấy chẳng khác nào bị l*t tr*n, thế nên cô đau.
Miệng cô có thể nói dối, nhưng cơ thể thì không.
Cũng giống như Ôn Liễm, kiệm lời nhưng phản ứng của cơ thể luôn chủ động và thành thật.
Hơi ấm, hương thơm, giọng nói êm tai, tất cả những yếu tố gây nghiện hòa quyện vào nhau, khiến cô dần mất đi khả năng kháng cự, chìm sâu vào viên đạn bọc đường ngọt ngào ấy.
Cái ôm ỷ lại của Ôn Liễm cũng làm cô mất đi sự tỉnh táo, điên cuồng đáp lại.
Cô không hiểu tại sao tối nay thái độ của Ôn Liễm lại lúc nóng lúc lạnh như vậy. Ban đầu thì lạnh nhạt, sau lại đồng ý sang nhà cô làm chút "vận động" trước khi ngủ.
Cô không hiểu Ôn Liễm đang nghĩ gì. Tại sao có thể bình thản chấp nhận mối quan hệ mập mờ này? Và tại sao lại phải chấp nhận?
Thịnh Tê sợ rằng trong đầu thủ khoa khối đang chứa những suy nghĩ mà cô không thể đoán được, sợ dáng vẻ ngốc nghếch của mình sẽ bị nàng cười chê.
Cô nghĩ ra rất nhiều đáp án, nhưng không dám chắc cái nào đúng với Ôn Liễm.
Một kẻ đã từng vấp ngã trên một con đường, liệu còn dám mạnh miệng tuyên bố mình quen thuộc đường đi lối lại không?
Cô lại không chịu hỏi thẳng, vì như thế sẽ lộ ra mình là kẻ ngốc. Hơn nữa cô không muốn nghe quá nhiều đáp án, thà không biết còn hơn.
Chẳng biết từ lúc nào, cô lại bắt đầu lơ đễnh.
Trong đầu không ngừng suy nghĩ những chuyện bên lề. Cô không biết liệu Ôn Liễm có như vậy không. Vừa đắm chìm trong khoái lạc, vừa muốn nhìn thấu, mổ xẻ người đang thân mật với mình.
Cô suy bụng ta ra bụng người, nghĩ thầm chắc Ôn Liễm cũng thế.
Để không cho Ôn Liễm có cơ hội suy nghĩ lung tung, cô tập trung cao độ vào công việc trên tay.
Cũng may, phản ứng của Ôn Liễm cho thấy nàng không còn tâm trí đâu mà nghĩ chuyện khác. Thịnh Tê tìm thấy chút cảm giác an toàn trong đó.
Khi mọi thứ dừng lại, cô nằm im lặng bên cạnh Ôn Liễm đang nóng rực và khẽ run rẩy, không biết nên nói câu kết thúc thế nào.
Ôn Liễm th* d*c tham lam, như thể vừa rồi vẫn chưa thở đủ.
Thịnh Tê nhìn đồng hồ, còn sớm, nên không giục nàng về, kéo chăn đắp kín hơn cho cả hai.
Ôn Liễm mong chờ cô sẽ nói vài câu, hoặc v**t v* an ủi một chút.
Nhưng Thịnh Tê vẫn im lặng, không tỏ ra quá vui vẻ, nhưng cũng không phải là không vui. Sau khi gặp lại, cảm xúc của Thịnh Tê thường khó đoán, ngay cả lúc này, phản ứng của cô vẫn như vậy.
Ôn Liễm cũng không rõ mình đang hụt hẫng điều gì. Rõ ràng vừa rồi Thịnh Tê rất nhiệt tình và dịu dàng, nàng cũng không hề cảm thấy khó chịu hay bất mãn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!