Chương 4: (Vô Đề)

Mời người vào nhà, Thịnh Tê lấy cho nàng một đôi dép lê mới tinh. Nhân lúc Ôn Liễm đang cúi xuống thay giày, cô lặng lẽ hít sâu một hơi sau lưng nàng để bình ổn lại những cảm xúc đang cuộn trào.

Cất túi sủi cảo vào tủ lạnh, rót cho Ôn Liễm một cốc nước ấm, rồi lại mang đĩa nho đã rửa sạch đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh ghế sofa.

Trong nhà không có bàn trà. Cô chê vướng víu nên chỉ trải một tấm thảm lông mềm mại trước sofa, muốn nằm hay ngồi thế nào cũng được.

Ôn Liễm tranh thủ quan sát căn hộ của Thịnh Tê. Căn hộ ở giữa này có diện tích nhỏ hơn căn góc của nàng một chút, không thông gió Bắc

- Nam, bố cục gồm hai phòng ngủ và một phòng khách.

Nhưng Thịnh Tê đã cho đập thông các vách ngăn, tạo thành không gian mở nối liền bếp và phòng làm việc. Nhờ đó, phòng khách trở nên rộng rãi, thoáng đãng, tạo cảm giác diện tích lớn hơn thực tế rất nhiều.

Chính vì thế mà cô em gái phải ngủ cùng cô, bởi cả nhà chỉ còn lại một phòng ngủ với một chiếc giường duy nhất.

Trong nhà hoàn toàn không có dấu vết sinh hoạt của người thứ hai.

Trên bàn làm việc ngổn ngang các dụng cụ vẽ, bản thảo, trên giá gỗ nhỏ trưng bày những món đồ thủ công vẽ tay tinh xảo.

Trong khi nàng quan sát căn phòng, Thịnh Tê cũng đang âm thầm đánh giá nàng. Ôn Liễm không phải không nhận ra, nhưng chỉ đành giả vờ như không biết. Bàn tay cầm cốc nước vô thức siết chặt hơn, nàng cố tìm một chủ đề để phá vỡ sự im lặng:

"Em gái cậu đâu rồi?"

"Về trường hôm nay rồi, hai ngày nữa là bắt đầu vào học."

Thịnh Tê không ngạc nhiên khi nàng biết Hứa Đồng Đồng. Chắc chắn là do dì Hàn đã kể, sau đó phải tốn bao nhiêu công sức mới thuyết phục được nàng mang sủi cảo sang đây.

Thời trung học, Ôn Liễm chỉ biết vùi đầu vào sách vở, luôn độc lai độc vãng, không thích giao du kết bạn.

Nàng không phải mắc chứng sợ xã hội, bởi khi đứng trên bục phát biểu với tư cách đại diện học sinh, phong thái của nàng vô cùng tự tin, đĩnh đạc. Chỉ là nàng thiếu chút "thiên phú" trong khoản kết bạn mà thôi.

Còn Thịnh Tê lại là kiểu người ai cũng có thể chơi cùng. Dì Hàn sợ Ôn Liễm chịu áp lực học hành quá lớn, lại bị vẻ ngoài ngoan ngoãn của nàng đánh lừa, nên thường xuyên nhờ cô sang nhà chơi với nàng.

Nói xong một câu, Ôn Liễm lại rơi vào bế tắc, không tìm được chủ đề tiếp theo, đành lặng lẽ uống một ngụm nước.

Trong sự im lặng bao trùm, Thịnh Tê lại tỏ ra tự nhiên hơn hẳn. Sau tám năm, cuộc trò chuyện đầu tiên của họ diễn ra sớm hơn cô dự tính.

Công lao này hoàn toàn thuộc về dì Hàn.

Đổi một tư thế ngồi thoải mái hơn, Thịnh Tê nghiêng người về phía trước, nhìn nàng hỏi: "Tôi và em gái tôi trông có giống nhau không?"

Sự áp sát đột ngột của cô khiến nhịp thở của Ôn Liễm chậm lại nửa nhịp: "Không giống lắm."

Em gái cô tuy có nét đoan chính, nhưng ngũ quan của Thịnh Tê lại tinh xảo hơn nhiều, đẹp đến mức cảnh đẹp ý vui, tựa như một cuốn họa báo vừa được mở ra.

Thịnh Tê cười. Nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Ôn Liễm, biết trong lòng nàng đang mâu thuẫn, cô liền lịch sự thu người về, dựa lưng vào ghế.

"Người nhà bảo tôi giống mẹ tôi, còn con bé lại giống y hệt mẹ nó, cho nên hai chị em chúng tôi chẳng có nét nào giống nhau cả."

Người ta thường bảo con gái giống cha, nhưng cả cô và Hứa Đồng Đồng đều chẳng thừa hưởng mấy nét từ ông Thịnh Quang Minh.

Câu nói này không phải là câu hỏi, Ôn Liễm chẳng biết phải tiếp lời thế nào, chỉ đành gật đầu rồi lại nâng cốc uống một ngụm nước.

Trong lúc trò chuyện, ánh mắt Thịnh Tê vẫn luôn dán chặt lên người đối diện. Mấy năm trôi qua, Ôn Liễm vẫn gầy đến mức khiến người ta cảm thấy mong manh, yếu đuối. Thậm chí cô còn có ảo giác nàng gầy hơn cả ngày xưa.

Nhưng dì Hàn đời nào lại để con gái chịu đói, chắc là do cô nhớ nhầm thôi. Ký ức vốn là thứ giỏi đánh lừa người ta nhất.

Cố nhân trùng phùng, bầu không khí chẳng mấy vui vẻ, Thịnh Tê thực ra cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà nghĩ ngợi lung tung.

Nhưng chiếc váy Ôn Liễm đang mặc lại quá tôn dáng, chỉ cần liếc qua là có thể nhận ra những chỗ cần đầy đặn thì tuyệt nhiên không hề khiêm tốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!