Vốn dĩ dễ mềm lòng, Thịnh Tê đồng ý với Ôn Liễm, nhưng trong lòng lại chẳng vui vẻ gì, cứ thấy bức bối không nói nên lời.
Trên đường về, cô không còn hoạt bát như buổi sáng, chỉ im lặng nhìn ánh đèn đường vàng vọt vừa lên và dòng người qua lại tấp nập.
Gió thu từ cửa sổ xe thổi vào, tạt thẳng vào mặt, chẳng lấy gì làm dễ chịu.
Thịnh Tê đóng cửa kính lại, thế giới bên tai bỗng chốc yên tĩnh hẳn.
Từ chỗ làm đi bộ về khu chung cư thực ra là một trải nghiệm lãng mạn. Nếu là trước kia, chắc chắn cô sẽ rất sẵn lòng cùng Ôn Liễm đi đoạn đường này.
Hồi đó cô còn bỏ cả xe đạp không đi, ngày nào cũng đi bộ cùng Ôn Liễm. Cô thường tiếc nuối quãng đường từ trường về nhà sao mà ngắn thế.
Ngắn đến mức mỗi ngày chia tay đều lưu luyến không rời, chuyện còn chưa nói hết đã phải dừng lại.
Ngắn đến mức chỉ kéo dài được một năm. Lên lớp 12, bà nội yếu dần, số lần cô đi bộ cùng Ôn Liễm cũng ít dần đi.
Giờ đây quãng đường này đủ dài, nhưng người muốn đi là Ôn Liễm, còn Thịnh Tê thì không.
Điện thoại của Thành Quyên gọi tới đúng lúc. Trước khi bắt máy, Thịnh Tê bắt gặp ánh mắt Ôn Liễm rơi trên màn hình điện thoại mình, tĩnh lặng, không chút gợn sóng.
Thành Quyên hẹn cô cuối tuần đi xem triển lãm. Tháng trước Thịnh Tê rủ nhưng cô ấy không đi được, Thịnh Tê không để bụng nhưng vẫn nhớ mãi.
"Được thôi." Thịnh Tê bất giác nhớ đến Ôn Hủ, nổi máu bát quái trêu chọc: "Chỉ có hai đứa mình thôi à?"
Thành Quyên ngập ngừng một chút: "Hai đứa mình là đủ rồi."
"Ok, vậy thứ Bảy gặp."
Thịnh Tê cúp máy, nhẩm tính công việc mấy ngày tới để đảm bảo thứ Bảy rảnh rang.
Ôn Liễm thì chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xuống xe đi bộ vào sảnh chung cư, suốt dọc đường Ôn Liễm vẫn im lặng. Thịnh Tê gợi chuyện vài câu, nàng cũng chẳng mặn mà đáp lại.
Thịnh Tê nghĩ chắc nàng mệt không muốn nói chuyện nên cũng không làm phiền nữa, bước chân chậm lại một chút để chờ nàng.
Vào thang máy, Ôn Liễm nắm lấy tay Thịnh Tê.
Thịnh Tê đã bảo không sang ăn cơm, nên lát nữa sẽ phải chia tay ngay, cứ để nàng nắm một lúc vậy.
Cô nhìn hình ảnh phản chiếu mờ ảo của hai người trên vách thang máy. Đứng sóng vai, tay trong tay, trông như đôi bạn thân thiết.
Hôm nay Ôn Liễm đi giày cao gót, Thịnh Tê đi giày bệt, chênh lệch chiều cao được bù đắp hoàn hảo.
Nếu cô muốn hôn Ôn Liễm, không cần cúi đầu, chỉ cần ghé sát lại một chút là được.
Tỷ lệ cơ thể của Ôn Liễm rất đẹp, những bộ quần áo đơn giản khoác lên người nàng như tìm được chiếc móc áo hoàn hảo, luôn toát lên khí chất riêng biệt. Điểm trừ duy nhất là quá gầy, đứng thẳng tắp ở đó khiến khí chất càng thêm phần lạnh lùng, xa cách.
Chính khí chất này ngày xưa khiến bạn bè hiểu lầm nàng kiêu ngạo thanh cao, còn bây giờ khiến Hứa Đồng Đồng nhận xét nàng khó gần.
Nhưng Thịnh Tê biết, ngày xưa không lạnh, bây giờ cũng chẳng lạnh.
Bước ra khỏi thang máy, Thịnh Tê và Ôn Liễm đồng thời buông tay. Cô nhẹ nhàng dặn dò: "Tối nhớ uống thuốc đấy."
Ôn Liễm vẫn không nói tiếng nào.
Thịnh Tê cuối cùng cũng nhận ra vấn đề không nằm ở sức khỏe mà là ở tâm trạng nàng: "Sao thế?"
Ôn Liễm rũ mắt, định lờ đi bảo "Không có gì". Nhưng cái chọc nhẹ của Thịnh Tê, cử chỉ quen thuộc ấy khiến nàng hoảng hốt, buột miệng nói: "Bức bối trong người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!