Đúng như Thịnh Tê dự liệu, sáng sớm hôm sau, Ôn Liễm nhắn tin báo cảm nặng hơn.
Thịnh Tê lập tức rời giường chạy sang nhà nàng.
Giao mùa Xuân Thu là thời điểm dễ ốm nhất, sức đề kháng của Ôn Liễm lại yếu, nên Hàn Nhược Hoa chẳng mảy may nghi ngờ nguyên nhân sâu xa liên quan đến Thịnh Tê.
Bà múc cho cô một bát cháo: "Dạo này học sinh trong lớp thi nhau ốm, Tiểu Thịnh cũng phải chú ý nhé, không lại mệt đấy."
Thịnh Tê còn chưa kịp gật đầu, bà đã hơi cúi người, hất hàm về phía gầm bàn: "Con nhìn cái quần con đang mặc đi, thế này không rét run chân à?"
Thịnh Tê bên trên mặc áo dài tay, trông rất ra dáng người biết giữ ấm mùa thu, nhưng bên dưới lại chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi mỏng tang.
Thấy Ôn Liễm cũng gật gù tán thành lời mẹ, Thịnh Tê chột dạ, co chân lại: "Cũng tàm tạm thôi ạ, con xem dự báo thời tiết thấy hôm nay ấm mà."
Chuyện cảm cúm cứ thế bị lảng sang chuyện khác.
Dù sao đi nữa, Hàn Nhược Hoa đối xử với Thịnh Tê rất quan tâm. Trước đây, hễ thấy cô ru rú trong nhà hai ngày liền không ra ngoài, bà lại nhắn tin hỏi thăm.
Có bà ở bên, Thịnh Tê cảm thấy an tâm, như thể mình cũng có người lớn che chở.
Thịnh Tê nghĩ đến mẹ mình. Chắc những người làm mẹ đều quan tâm con gái như vậy. Thấy con ăn mặc phong phanh là sợ con bị lạnh đầu tiên.
Ở tỉnh Y, nếu cô mặc thế này, ba cô chỉ biết càu nhàu là không ra thể thống gì, người ngoài nhìn vào lại đàm tiếu.
Hứa Đồng Đồng mùa hè ăn mặc còn mát mẻ hơn cô, Thịnh Quang Minh nhìn thấy là khó chịu ra mặt: "Con ăn mặc thế này ra đường, khác nào mời gọi người ta trêu ghẹo."
"Trêu ghẹo" là cách nói giảm nói tránh, thực chất vẫn là cái luận điệu "nạn nhân có tội" cổ hủ.
Lúc đó họ đang ở cửa hàng, Thịnh Tê vặc lại: "Ba với dì trang trí cửa hàng lộng lẫy thế này, chẳng lẽ là mời gọi trộm cướp đến viếng thăm à?"
Hứa Đồng Đồng phản ứng nhanh, lập tức hùa theo: "Đúng đấy, nếu ngày nào đó cửa hàng nhà mình bị trộm, thì ba nhớ tự trách mình quá phô trương nhé."
Cô thu hồi suy nghĩ vẩn vơ, quay lại chuyện "chân trần".
Hàn Nhược Hoa càng quan tâm, Thịnh Tê càng thấy hổ thẹn.
Bà chỉ có mình Ôn Liễm, bao nhiêu tâm huyết dồn hết vào con gái, chắc chắn hy vọng sau này nàng có cuộc sống ổn định, gia đình êm ấm, con cái đề huề.
Bản thân cô chính là ngã rẽ trên con đường bằng phẳng của Ôn Liễm. Có lẽ sau này Ôn Liễm vẫn sẽ có được những ngày tháng yên bình ấy, nhưng hiện tại, đúng là đang dây dưa không rõ với cô.
Hàn Nhược Hoa đi làm sớm, dặn dò vài câu rồi đi, để lại hai người một chó cùng ăn sáng.
Thịnh Tê không muốn nghĩ thêm về dì Hàn nữa, từ từ bình tĩnh lại, hỏi Ôn Liễm: "Họng đau không?"
"Ừ."
"Đầu thì sao, có chóng mặt không, có sốt không?"
"Hơi khó chịu một chút, nhưng đo rồi, không sốt." Ôn Liễm vừa trả lời vừa cẩn thận quan sát Thịnh Tê.
Thịnh Tê đang quan tâm nàng, giống hệt ngày xưa, hễ thấy nàng khó chịu là lại trở nên dịu dàng chu đáo.
"Nếu mệt quá thì xin nghỉ đi."
"Không cần đâu." Ôn Liễm từ chối.
Ngày trước Thịnh Tê chỉ cần đau ốm chút xíu là nghỉ học, đến tháng đau bụng kinh cũng xin nghỉ nửa ngày, bà nội gọi điện xin phép, giáo viên chủ nhiệm đành phải đồng ý.
Nhưng Ôn Liễm thì khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!