Chương 37: (Vô Đề)

Hai người nằm song song trên giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà dưới ánh đèn vàng nhạt.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tiếng đồng hồ tích tắc bên tai như một khúc hát ru êm đềm. Họ chìm vào khoảng không riêng tư giữa chiếc giường chật hẹp, tóc quấn vào tóc, hơi thở hòa vào hơi thở.

Thịnh Tê chợt nhớ ra việc quan trọng, cô ngồi dậy kéo chăn đắp lên người Ôn Liễm. Ôn Liễm nhìn cô, ánh mắt như muốn nói lời cảm ơn.

Thịnh Tê lẳng lặng ngắm nhìn đôi mắt ấy. Màu nâu trong veo nhưng lạnh lẽo, tĩnh lặng như căn phòng lúc này.

Cô nhất thời chẳng biết nói gì.

Mà cũng chẳng muốn nói gì.

Thịnh Tê nằm xuống lại. Ôn Liễm chia cho cô một góc chăn, vẫn im lặng không mở miệng.

Không cần giao tiếp, không cần suy nghĩ.

Thịnh Tê cố tình phong ấn khả năng tư duy của mình, ném nó vào một góc hoang vu nhất trong tâm trí. Dạo này cô luôn đối xử với Ôn Liễm như thế: không vui mừng, không khó chịu, không oán trách, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Muốn nằm cạnh Ôn Liễm thì nằm, muốn ở một mình thì ở một mình.

Cứ coi như trước đây chưa từng quen biết, giờ chỉ là thấy hứng thú với cô hàng xóm mới nên tạm thời tiếp cận thôi.

Thịnh Tê biết suy nghĩ này thật nực cười, nhưng cô chọn cách tự lừa dối mình.

Sự im lặng kéo dài quá lâu, lâu đến mức Ôn Liễm buộc phải tìm chủ đề để phá vỡ.

Nhưng rõ ràng nàng không giỏi việc này. Chẳng có chút dẫn dắt nào, nàng đánh thẳng vào điểm yếu chí mạng: "Trên giá sách của cậu có sách giáo khoa và bài tập hồi cấp ba, cậu vẫn luôn giữ chúng bên mình sao?"

Câu hỏi vừa dứt, không gian lại rơi vào trầm mặc.

Nhận ra mình lỡ lời, chút bối rối hiện lên nơi đuôi mắt Ôn Liễm. Dưới lớp chăn, nàng rụt rè nắm lấy tay Thịnh Tê.

Bàn tay nóng hơn nàng tưởng. Nhiệt độ cơ thể Thịnh Tê khi ở trên giường luôn cao hơn bình thường. Tối qua nàng không kịp để ý, giờ mới nhận ra khi Thịnh Tê chạm vào nàng, tay cô chẳng hề lạnh chút nào.

Được nàng nắm lấy, Thịnh Tê cũng không rụt tay về.

Vẻ mặt bình tĩnh, cảm xúc không chút gợn sóng, nhưng giọng điệu lại khách sáo đến xa cách, hệt như lúc mới gặp lại: "Phiền cậu đừng nhắc đến hai chữ 'cấp ba' với tôi."

Căn phòng lại chìm vào yên lặng. Vẫn là sự yên lặng, nhưng lúc nãy là màn đêm êm đềm tĩnh mịch, nhàn nhã đến mức có thể tha hồ lãng phí thời gian.

Còn bây giờ là sự tĩnh lặng trước cơn bão, đè nén, ngột ngạt như bị chăn trùm kín mặt.

Nhưng cơn bão rốt cuộc đã không đến.

Cảm nhận được thái độ gần như lạnh lùng của người bên cạnh, Ôn Liễm lặng lẽ thu lại bước chân đang định tiến tới.

Thịnh Tê đã sớm tính toán, nếu Ôn Liễm vượt quá giới hạn, cô sẽ làm thế nào. Cô quyết định sẽ nhẹ nhàng một chút.

Lần trước Ôn Liễm đột ngột ôm cô trong bếp, phản ứng kháng cự đến quá nhanh khiến cô đẩy nàng ra. Sau đó cô tự hỏi, người đối xử không tốt với cô đâu chỉ có mình Ôn Liễm. Cô có thể nhẫn nhịn với người khác, tại sao lại không thể nhẫn nhịn với Ôn Liễm?

Cô không thể ỷ vào việc Ôn Liễm hiện tại đang kiên nhẫn với mình mà biến thành kẻ xấu tính trong mắt nàng.

Bởi vì những cái gọi là "tốt đẹp" này, người ta muốn lấy lại lúc nào thì lấy, chẳng cần lý do. Cứ cùng nhau giả hồ đồ là được, đừng tự cho mình là thông minh, coi đối phương như kẻ tội đồ phải đến chịu tội.

Nhưng Thịnh Tê cũng biết giới hạn của mình ở đâu. Hiện tại cô vẫn muốn cùng Ôn Liễm giả ngốc, nên đành phải nhắc nhở nàng cùng phối hợp diễn.

Ôn Liễm là người thông minh, dù Thịnh Tê không nói toạc ra, nàng cũng sẽ không nhắc lại nữa.

Người thông minh như Ôn Liễm lại thường hay giả ngốc, hay còn gọi là "đại trí giả ngu", nhất là trước mặt người thân thiết. Thịnh Tê trước kia cứ tưởng nàng dễ lừa, dỗ dành được là sẽ bên nhau mãi mãi, ai ngờ lúc đá cô đi, nàng lại tỉnh táo đến lạ lùng.

Chuyện sai lầm trước kia có thể nghiêm trọng đến mức nào, hiểu lầm có thể sâu đến đâu chứ? Chỉ là trẻ con thôi mà, giờ nghĩ lại chẳng khác nào trò chơi đồ hàng. Chỉ cần muốn giao tiếp, chuyện gì cũng có thể nói rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!