Ôn Liễm đứng trước cửa nhà Thịnh Tê, kiên nhẫn chờ đợi.
Vị thế giờ đã đảo ngược.
Trước kia toàn là Thịnh Tê sang gõ cửa nhà nàng, nhất là cuối tuần, một khi đã đến là không muốn về, lần nào cũng phải đợi bà nội sang gọi mới chịu đi.
Bây giờ người liên tục đến thăm, ngồi lì không muốn về lại là nàng.
Với Ôn Liễm, điều này thật sự rất vui vẻ, nàng chưa bao giờ cảm thấy phiền phức. Cuộc sống của nàng vốn dĩ quá tẻ nhạt, bình lặng đến mức nhàm chán.
Hiện tại Thịnh Tê đã trở lại, nàng có thể đứng trước cửa nhà cô, dù cửa mở hay đóng, Ôn Liễm đều biết cô đang ở đó.
Thịnh Tê đang ở Vũ Giang, ở ngay bên cạnh nàng.
Trời nắng cùng ngắm mặt trời, trời mưa cùng nghe tiếng mưa rơi.
Khi nàng không ở Vũ Giang, Thịnh Tê sẽ ghi âm tiếng mưa gửi cho nàng nghe. Mưa vốn vô tri vô giác, nhưng khi Thịnh Tê muốn chia sẻ với nàng, chắc chắn tâm trạng cô đang rất tốt.
Thịnh Tê vui, nàng cũng vui.
Giống như năm mười bảy tuổi, Thịnh Tê từng nói với nàng: "Thấy cậu không vui, tớ cũng buồn theo."
Lúc đó nàng mới biết, trên đời này lại có một người không cùng máu mủ ruột rà, vì nàng mà vui buồn, vô tư quan tâm đến cảm xúc của nàng như thế.
Sau khi Thịnh Tê đi, Ôn Liễm không còn biết vui vẻ là gì nữa.
Nàng không nghỉ ngơi, hoạt động như một cỗ máy học tập, nút "tạm dừng" đã hỏng, chỉ biết lặp đi lặp lại ngày qua ngày.
Trước kỳ thi cấp ba, cỗ máy ấy suýt chút nữa thì hỏng hóc hoàn toàn. Áp lực phải thi vào trường chuyên tốt nhất, vào lớp chọn tốt nhất khiến nàng lo âu đến mất ngủ.
Suốt năm lớp 11, chứng mất ngủ vẫn chưa khỏi hẳn, tóc rụng từng mảng lớn.
Nàng thường xuyên tỉnh giấc lúc ba bốn giờ sáng, chong đèn đọc sách giải trí. Mẹ phát hiện vài lần nhưng không nỡ mắng, chỉ mua một đống thuốc bổ và thực phẩm chức năng cho nàng, cũng may là có chút hiệu quả.
Tính cách của nàng khiến mẹ rất lo lắng, thường gọi anh họ cùng tuổi đến chơi, tiếc là Ôn Liễm và anh họ không hợp nhau, nhìn nhau chẳng biết nói gì.
Thế nên khi Thịnh Tê xuất hiện, mẹ mới nhiệt tình giữ cô lại bầu bạn với nàng.
Nhiều năm trôi qua, mọi chuyện vẫn như vậy.
Tối qua trên bàn cơm, mẹ bảo em gái Tiểu Thịnh đã về trường rồi, giờ con bé ở nhà một mình. Bà bảo nàng mang ít đặc sản về làm quà sang cho cô, nhân tiện trò chuyện giải khuây.
Mẹ thở dài: "Mẹ cứ thấy con bé không còn hoạt bát như ngày xưa nữa, giờ văn tĩnh quá, lại khách sáo lễ phép quá mức."
Ôn Liễm muốn nói rằng cậu ấy cũng chẳng văn tĩnh lễ phép gì cho cam, cũng có lúc xù lông, có lúc xấu tính, chỉ là người ngoài không biết mà thôi.
Nghĩ đến đây nàng lại không muốn nói nữa. Bí mật giữa nàng và Thịnh Tê, không cần thiết phải kể cho người khác nghe.
Nàng và Thịnh Tê luôn có những bí mật không thể nói ra.
Lúc mới thân nhau, Thịnh Tê tìm đủ mọi lý do để được hôn nàng. Sau đó nàng chủ động hôn môi Thịnh Tê.
Nàng từng nghĩ làm vậy là không đúng. Dù Thịnh Tê thích thân mật cơ thể, nhưng họ mới làm bạn được vài tháng, thân mật đến mức này là quá phận.
Thế nhưng ở bên Thịnh Tê nàng thấy rất thoải mái, Thịnh Tê không đòi hỏi gì ở nàng. Người Thịnh Tê lúc nào cũng thơm thơm, môi mềm mại, khi hôn không hề có chút cảm giác khó chịu nào.
Hôn nhau nhiều lần như vậy, nàng chưa từng hé răng với mẹ nửa lời.
Thế nên tối qua sau khi được mẹ nhắc nhở, nàng rửa mặt sớm rồi sang tìm Thịnh Tê. Nàng cũng lo Hứa Đồng Đồng đi rồi, Thịnh Tê ở nhà một mình sẽ buồn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!